đại ca mau chạy chị dâu đến rồi

Do có việc đi xa, nên chị N gửi con gái riêng tên N.T.C.T (SN 2007) đến nhà mẹ của anh T - người sống chung như vợ chồng với chị N. Tại đây, cháu T. bị Nguyễn Đạt Thanh Tuyến (SN 1985, em ruột anh T) hiếp dâm nhiều lần. Sau mỗi lần thực hiện hành vi đồi bại, Tuyến đưa Chương 30: Anh của trước kia. Edit: An Tĩnh. Khương Dực chạy đến như một kẻ ngốc, vừa trông thấy cảnh này lập tức xoay người che mắt: "Làm phiền rồi, làm phiền rồi! Hai người tiếp tục đi!". Hai người chỉ ôm nhau một chút, hôn nhau phơn phớt mà thôi, vẫn có chừng Đọc truyện Lão Đại, Chỉ Có Chị Dâu Nói Ngài Lương Thiện - Chương 1. hốt hoảng chạy đến ngăn cản bàn tay nhỏ xinh của cô đang với tới định hái chùm nho gần đó. Hắn duy nhất có thể làm cho cô là chở cô đến nghĩa trang thăm mẹ, rồi lại lau nước mắt cho cô. Gần 40 năm qua, chị Nguyễn Thị Hạnh ở quận Ninh Kiều xem gia đình chồng như ngôi nhà thứ hai. Các em chồng luôn dành cho chị tình cảm đặc biệt. Hồi đó, chị Hạnh về làm dâu trong tình cảnh ba chồng bị bệnh, mẹ chồng lớn tuổi, 2 em chồng còn nhỏ, tài sản không có gì Người yêu tôi quá tận tụy với chị dâu khi anh trai đã mất. Có lẽ mọi người sẽ bảo em trai chồng ở cùng nhà với chị dâu là bình thường nhưng đấy là khi có cả anh chồng rồi bố mẹ chồng. Còn trường hợp của người yêu tôi thì khác Người yêu hơn tôi 2 tuổi và chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. "Chậc. Nhạc phụ đã không cho cưới cũng là ý hay đấy chứ, mày bỏ cuộc đi." "Mẹ kiếp! Không cho thì ông mày cướp." "Trình Sâm tao chẳng phải giỏi nhất là đi cướp hay sao? Đời này cô nhóc đó xác định phải chịu trách nhiệm với tao." Trình Sâm nhếch mép, thong thả đáp, bộ dạng quá mức vô sỉ ngang ngược. Hắn thích Chỉ Nhiễm năm năm, tình cảm đã ăn sâu vào trong máu, đâu thể nói bỏ là bỏ được. Bằng mọi cách hắn phải có được cô. Hổ nhún vai bĩu môi lắc đầu bó tay. Là hắn đơn phương thích nhưng lại bắt cô bé kia chịu trách chịu? Ai đời lại ngộ lạ như vậy chứ? Cơ mà anh ta cũng rất tò mò Trình Sâm sẽ làm thế nào để lấy được nàng. Trình Sâm ngầm cười, xong liền rút bao thuốc lấy một điếu bỏ lên miệng châm lửa rít một hơi, chậm rãi nhả ra. Làn khói nghi ngút bay lên ẩn hiện gương mặt không rõ biểu cảm, chất giọng khàn khàn vang vọng. "Vấn đề ở bến cảng sao rồi?" "Đã giải quyết xong xuôi, mày yên tâm không còn kẻ nào dám bon chen tranh giành địa bàn làm ăn với chúng ta." Hổ khẽ nhếch môi, đắc ý đáp. Hổ tên thật Giai Thụy, anh ta có một hình xăm con hổ lớn ở sau lưng nên từ đó mọi người hay gọi như vậy. Giai Thụy là anh em chí cốt với Trình Sâm cũng được mười lăm năm. Từ năm mười lăm tuổi bà Trình Sâm mất, hắn trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa, hắn lang thang phiêu bạt giang hồ thì gặp Giai Thụy cùng cảnh ngộ. Rồi kết nghĩa huynh đệ, đến nay bọn họ đã có địa bàn làm ăn và đông đảo đàn em. Trong giới giang hồ trên dưới tất cả đều kính trọng bọn hắn, chẳng ai dám to gan động vào. *** Vài ngày liền Chỉ Nhiễm đều ra ngoài sạp hàng phụ giúp bố, những người kia cũng không thấy lui tới kiếm chuyện nên hai bố con cô cũng yên lòng. Hôm nay Chỉ Nhiễm bận cùng bạn phải ra thư viện tham khảo ôn bài thì nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi đến báo bố cô bị tai nạn. Cô hoảng hốt sốt sắng run sợ gấp gáp chạy tới bệnh viện Hòa Bình. Bước vào cửa cô thở hồng hộc, hốc mắt ửng đỏ, đang định hỏi y tá phòng bố thì ở phía hàng ghế một người đàn ông vẩy gọi. "Chị Nhiễm! Chị Nhiễm bên này." Chỉ Nhiễm ngoáy đầu nhìn, gương mặt hơi ngơ ngác. Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, lo cho bố còn gặp bọn đàn em của ông chú già? Không lẽ họ là người gây tai nạn cho bố cô? Chỉ Nhiễm hít thở sâu bước lại, trông thấy Chỉ Nhiễm bọn đàn em Trình Sâm lập tức cúi chào. "Thúc thúc đang ở bên trong để băng bó vết thương ạ. "Sao mấy người lại ở đây? Chẳng nhẽ..." Chỉ Nhiễm nhíu mày, còn chưa nói xong cửa phòng đột nhiên mở ra, bố cô được một chị y tá nhẹ nhàng dìu ra, ở dưới chân phải ông bị băng một cục. Chỉ Nhiễm bước đến nắm tay bố, cúi chào chị y tá, nữ y tá khẽ gật, thấy người nhà đã tới, chị yên tâm giao bệnh nhân lại rồi trở lại vào trong. "Bố... Bố có làm sao không ạ?" "Bố không sao, chân chỉ bị trật khớp một chút." "Là do mấy người kia làm đúng không ạ?" Cô giận dữ chỉ tay về phía bọn đàn em của gã Trình Sâm. Bố cô thở dài lắc đầu. "Chị Nhiễm, thúc thúc đã ổn vậy chúng em xin phép đi trước ạ, chúng em còn phải sang thăm Đại Ca." Dứt lời, mấy người đó đồng loạt rời đi. Cô nhăn nhó, đầu óc rối tinh rối mù, liền quay sang nhìn bố. Thăm Đại Ca? Ông chú đó thì bị gì? "Buổi trưa bố đi lấy trái cây, khi trên đường trở về thì gặp một chiếc xe điều khiển không đúng làn đường đâm vào, lúc ấy cái cậu Trình đó lao ra cứu giúp, bố chỉ bị ngã còn cậu Trình thì bị chiếc ô tô đâm phải." "Nghe nói cậu ta bị nặng lắm, Nhiễm Nhiễm à, con hãy tới thăm hỏi, để chúng ta còn phụ tiền thuốc men." Ông thở dài, kể lại tường tận đầu đuôi. Cô trợn mắt há hốc mồm. Không thể tin cái ông chú kia lại cứu bố cô. Theo sự phân phó của bố, cô sang phòng bệnh thăm nom hắn, dẫu sao ông chú đó cũng là ân nhân. Phòng 301! Chỉ Nhiễm gõ cửa, rồi chầm chậm bước vào, ở trong phòng vây quanh là đàn em và một vị bác sĩ. Còn cái chú Trình Sâm thì... Cô phải che miệng hốt hoảng. Hắn bị băng bó cả tay cả chân nằm trên giường bệnh. Tiêu rồi! Tiêu rồi. Chỉ Nhiễm cắn răng, khom lưng cúi đầu. "Nhiễm Nhiễm! Em đến thăm tôi à?" "Bố tôi bảo đến... cảm ơn chú vì đã cứu bố tôi, tôi sẽ trả tiền viện phí và mọi khoản chữa trị ạ." "Tôi... không cần tiền, Nhiễm Nhiễm, bác sĩ bảo rằng, tôi có nguy cơ sẽ không còn đi đứng như bình thường được nữa." Hắn thều thào cất giọng, nét mặt tái nhợt. "Đại Ca, dù anh có ra sao thì bọn em vẫn luôn ở bên cạnh." Bọn đàn em ủ rũ đứng bên góc giường đau lòng đồng loạt lên tiếng. Bác sĩ "???" Chỉ Nhiễm nhíu mày, hắn nói vậy là có ý gì? Là muốn cô phải chịu trách nhiệm ư? Nhất thời cô im lặng không biết nói thế nào. Không thấy Chỉ Nhiễm lên tiếng, Trình Sâm ho, khẽ hất tay nói tiếp. "Thôi, Nhiễm Nhiễm em mau trở về đi, dù sao tôi cứu người cũng không phải để nhận tiền từ em." Chỉ Nhiễm bấm bụng ngẩng mặt, hắn đã cứu bố cô, bây giờ hắn thành ra như vậy Chỉ Nhiễm cũng không đành làm lơ. Vả lại cô rất ghét mắc nợ, tốt nhất giải quyết một lần cho xong. "Chú cần gì cứ nói với tôi, chú là ân nhân của nhà tôi, việc trả ơn là điều dĩ nhiên." Giọng Chỉ Nhiễm rất nhẹ, không giống như mọi lần trước chanh chua, cáu bẳn. Sau khi nghe vậy, nơi khóe môi Trình Sâm khẽ mấp máy. Hắn thở dài nặng nề, bộ dạng đáng thương đáp. "Thật ra tôi không bắt em chịu trách nhiệm, tôi chỉ muốn em chăm sóc đến khi tôi xuất viện là được, di chứng sau này em không cần phải lo. Là tôi tự nguyện cứu bác trai." Chỉ Nhiễm thầm thở phào nhẹ nhõm. May quá hắn không bắt cô chịu trách nhiệm, chuyện chăm sóc thì không thành vấn đề. Đến khi hắn xuất viện cô và hắn chẳng ai nợ ai. "Được! Giờ tôi đưa bố về nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi quay lại mang đồ ăn cho chú. Chú nghỉ ngơi đi." Chỉ Nhiễm nói xong liền cúi chào, nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, cũng không cần nghe hắn trả lời. Cánh cửa vừa khép lại, người im lặng từ đầu tới cuối, cuối cùng cũng lên tiếng, ngữ khí lạnh lẽo chất vấn. "Trình Sâm! Mẹ cậu! Tại sao tớ là bác sĩ lại không biết cái chuẩn đoán nguy cơ không thể đi đứng bình thường kia nhỉ?" "..." "Chẳng qua cậu chỉ bị trầy xước nhẹ ngoài da, tĩnh dưỡng vài ngày là xong. Thế mà cậu bảo y tá băng bó như kẻ tàn tật thế này? Còn muốn ở lại bệnh viện 1 tháng?" "Cậu làm vậy là để lừa con gái nhà người ta?" "Xì! Cậu thì biết gì chứ?" Trình Sâm nhếch mép nhún vai đáp. "Phải chăng lúc đụng xe, lòng tự trọng, liêm sỉ của cậu bị văng đi mất rồi à?" "Ha ha! Bác sĩ Mộ, Đại Ca nhà chúng em sống xưa nay làm gì biết đến hai thứ đó ạ." "Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng ૮ɦếƭ hết cả rồi.""Nòng nọc là con gì?"Ách! Câu hỏi từ miệng Chỉ Nhiễm thốt ra làm mọi người có mặt gần như bất động. Trình Sâm nhíu mày, câm thể trách! Không thể trách, Nhiễm Nhiễm nhà hắn mới mười tám, ngây thơ là điều hiển Nhiễm thấy mọi người ngây dại im lặng thì nhìn sang bố. Ông ngay tức khắc tìm ra câu trả lời thích hợp. Ông không muốn con gái Chỉ Nhiễm bị vấy bẩn bởi mấy thứ không sạch sẽ như thế này. Con bé còn tuổi ăn tuổi học."Nhiễm Nhiễm, những con ếch khi sinh sản sau các quá trình sẽ thành nòng nọc..."Chỉ Nhiễm lúc này mới nhớ ra. Đều tại ông chú Trình Sâm khiến cô tức giận nóng nảy mà quên mất. Nhưng mấy con nòng nọc đó thì liên quan gì đến cô? Cô không thích ăn thịt Sâm cùng bọn đàn em bái phục vì câu trả lời của ông."Chú muốn nòng nọc thì ra ruộng mà lấy, ở đây không có, giờ mau rời khỏi cửa hàng của bố tôi nhanh!""Tôi không đi, em phải gả cho tôi.""Tôi không thích chú, cũng không lấy chú nên đừng có mơ."Chỉ Nhiễm chống nạnh hung dữ gắt gỏng quát, cô cực kỳ ghét những người này, vì từ khi bố và cô chuyển tới đây sống bọn chúng lúc nào cũng đến lấy tiền, hù dọa bố cô, không chỉ thu tiền sạp hoa quả bé tí này, còn những cửa hàng và nhiều nơi khác, nên đối với Chỉ Nhiễm Trình Sâm là người Sâm mặt mũi đen hơn đít nồi, nhưng nào dám giở giọng côn đồ ra với cô?Cái năm Chỉ Nhiễm đến đây sống vô tình lại lọt vào mắt hắn, khi đó cô mới mười ba tuổi, nhỏ hơn hắn rất rất nhiều. Hắn vì muốn nhìn thấy cô mà hằng ngày cứ lượn lờ chạy vào sạp hàng của bố cô đòi thu tiền bảo nhớ rất rõ Chỉ Nhiễm rất ghét hắn, còn bé nhưng đã ra dáng bảo vệ bố. Mỗi khi thấy hắn cùng bọn đàn em lui tới là cô lại trừng mắt hầm hực. Kỳ thực, Trình Sâm cực mê tính cách đó của ngạnh, đáng yêu!Mà xưa nay Trình Sâm hắn không bao giờ thu tiền của những cửa hàng bé tí làm ăn khó khăn như vậy. Hắn tuy giang hồ nhưng rất có đạo đức, chỉ vì muốn để lại ấn tượng hắn buộc phải phá Sâm trong lòng đang buồn bực khó chịu, cơ mà chất giọng thốt ra rất nhẹ, nhưng nghe kỹ ngữ khí như lời cảnh báo."Nhiễm Nhiễm! Em không lấy tôi thì cũng đừng mong lấy được kẻ khác.""Chú...""Em quen thằng nào ông đây chơi ૮ɦếƭ thằng đó." "Đại ca, chị dâu tới rồi.""Honey, đi học muộn thế?"Được đại ca của trường theo đuổi nó như thế nào? Hai chữ thôi Phiền phức!Cả trường không ai không biết đến, đi đâu cũng bị dòm ngó chỉ trỏ, đi đâu cũng 'chị dâu' nói chứ đi tè cũng không ngoại lệ. "Cao Thái Nam!""Ơi em?"Tự nhiên cô biến thành quả ớt luôn. Cay!!"Về lớp đi, vào học rồi."Những giây phút hạnh phúc nhất ở trường là giờ học. Chắc cô bị khùng nhưng mà trong giờ học cô không phải đụng mặt tên hắc ám này. Vừa hết tiết đã thấy hắn kè kè bên cạnh rồi. Nên giờ học là khoảng thời gian vui vẻ nhất của không thèm để ý lời nhắc nhở của Vân Hy, đuổi thằng bạn cùng bàn của cô rồi chính mình ngồi vào vị trí đây? Thầy sắp vào rồi."Hắn ta vẫn không động đậy, cứ chọc chọc tay cô. Tên điên này? Rồi, đã vậy không thèm nhắc nữa. Để tý thầy vào thầy ca cho mà cô sai rồi. Hắn ta thì có sợ bao giờ, đến thầy giám thị còn không sợ. Chẳng qua, con trai hiệu trưởng."Tóc bảo bối đẹp thế nhỉ.""Ơ chữ cũng đẹp nữa.""Tại sao cái gì liên quan đến người yêu mình đều đẹp thế?""Thằng điên, im lặng!"Vân Hy không chịu nổi cái thằng lắm mồm cứ lải nhải quanh chết cô mà, cái khuôn mặt đắc ý nhìn cô khi thầy vào thật là muốn đấm muốn đánh. Còn bọn trong lớp nữa, hắn ta ăn thịt người hay gì mà sợ như thế. Cứ phải núp núp nhìn bực cả mình."Ghế 46, chị đang nói tôi?"Chết dở, quát đúng lúc thầy đang giảng bài. Đấy, khổ chưa? Cũng chỉ tại thằng nào đó thôi, cả lớp đều hướng mắt về phía cô nhìn như người ngoài hành tinh ấy."Không, không phải thưa thầy.""Không phải? Vậy chị nói ai?"Vân Hy sợ thầy đưa ngón tay chỉ người bên cạnh. Không sợ mới lạ đấy, thầy này nổi tiếng 'hổ báo' cơ mà."Cao Thái Nam?"Hắn ta vẫn thản nhiên chọc chọc tay cô "Là em, em lỡ hôn làm bạn gái dỗi ạ."foryou xuhuongtiktok fyp xuhuong tieuthuyet tieuthuyetngontinh SEAGames2023 CapCut Trời xui đất khiến hoan ái, cô bị đẩy về phía một người đàn ông cực kỳ thần ...... bí và tôn quý, bất đắc dĩ phải lựa chọn mang một trái bóng chạy trốn. Vài năm sau, cô mang tiểu bao tử hoa lệ online!Tiểu bao tử thân làm nam tử hán, giấc mơ lớn nhất chính là thay tiểu tiên nữ nhà cậu tìm một người thân cao một mét chín, ngực tám múi... Xem thêm

đại ca mau chạy chị dâu đến rồi