tiểu tiên nữ của lâm ảnh đế

Nguyễn Thanh Xử Nữ thấy biểu tình ghét bỏ né tránh mình của Mạc Thiên Yết thì hoảng sợ đến mức gửi tin nhắn cho Điền Nguyệt Nguyệt: "Chị cảm thấy ảnh đế đã nhận ra chị, hơn nữa anh ấy tuyệt đối đã nhìn thấy tin bôi đen của chị rồi." [Công chúa nhỏ của ảnh đế] Chương 07: Cảnh đối diễn đầu tiên. "Đệ nhất mỹ nhân võ lâm", tạo hình và khí chất của bọn họ, quả thực xúc phạm từ mỹ nhân này. Ảnh đế Hạ sắp lọt hố tiểu tiên nữ rồi đây. Thích Đã thích bởi 1 người. Trả lời. "Chào em, tiểu tiên nữ." A Mạo cười tủm tỉm. Lệ Thần cũng gật đầu, "Chào em, Vi Vi." "Càng ngày càng xinh đẹp." Trước tết nhìn thấy cô nhóc vẫn rất gầy, gương mặt hốc hác gầy nhom, nhưng chỉ cách nửa năm, bây giờ lại xinh đẹp giống như chuẩn bị xuất đạo vậy. Kỷ Vi đỏ mặt, đem hạt dẻ đã bóc vỏ đứng lên. A Mạo cười nói: "Lâm lão sư đâu?" Truyện Nghe Đâu Ảnh Đế Rất Cao Lãnh của tác giả Lý Truyện Ngôn. Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Sủng. Chương 46: Chương 46: Tự chọc mù hai mắt nếu cậu là nữ, thì khác đấy. Cậu có thể bắt đầu từ bạn bè, chờ "cô ấy" bắt đầu quen, thì cứ tìm lý do cho Full TIỂU TIÊN NỮ CỦA LÂM ẢNH ĐẾ New Nàng Tiên Nhỏ Của Ảnh Đế <Ảnh Đế Đích Tiểu Tiên Nữ> Thâm Hải Lí Đích Vân Đóa; Chương 12 11/05/2019. Full Bán Kiếp Tiểu Tiên. Tích Thần; Chương 259 28/05/2019. Full NHẶT ĐƯỢC MỘT TIỂU MỸ NHÂN. chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. Sau khi xác định đã mang thai, Kỷ Vi liền tiến vào những ngày được chăm sóc như heo, bên chỗ nhà xuất bản tạp chí cô làm có chút bất mãn, nguyên nhân chính là vì cô vừa mới đi làm đã mang thai, công ty đành cho cô nghỉ thai Vi đang rất lăn tăn, không biết có nên từ chức hay không. Nhưng tới ngày hôm sau đã được công ty thông báo, cô không còn là nhân viên công ty. Đây là do Lâm Trứ sắp khi Kỷ Vi biết được thì thở phào nhẹ nhõm, đây là lần đầu tiên cô có công việc nhưng vẫn đành như đá ném xuống tháng sau hôn lễ, thời tiết bắt đầu lạnh dần, đã qua tháng mười một, ba tháng trước đó Kỷ Vi luôn rất mệt mỏi, mỗi ngày không ngủ thì là ăn, đến cả xuống lầu đi một vòng cũng không chịu bước, nhưng vẫn là nhờ Lâm lão gia mỗi này thúc đẩy, khuyên cô nên đi dạo thì Kỷ Vi mới xụ mặt xuống nay phải đi kiểm tra, dì Trần lấy cho Kỷ Vi một cái khăn choàng cổ, nhỏ giọng hỏi "Lâm Trứ còn ở trên lầu sao? Cậu ấy có đi cùng con không?"Kỷ Vi gật đầu "Có đi ạ."Lâm lão gia nói lớn "Nó dám không đi thì ông đánh gãy chân nó."Vừa mới dứt lời, Lâm Trứ mặc áo bành tô màu đen bước từ trên lầu xuống, trong tay là một áo khoác lông màu sắc, là lấy cho Kỷ đến bên cạnh cô, anh nhanh chóng khoác áo lên vai Kỷ Vi, lại đưa tay nắm tay cô nhét vào, dù trong nhà có máy sưởi nhưng bên ngoài rất lạnh, qua thêm một tháng nữa tuyết sẽ Kỷ Vi cũng rụt lại vào cô, cô ngẩng đầu nhìn Lâm Trứ. Tối hôm qua anh rất bận, lúc anh bước vào thì cô vừa mới đi vào nhà vệ sinh mắt anh có phần thâm, đầu ngón tay Kỷ Vi chạm vào cằm anh "Anh mệt sao?""Anh không sao, đi thôi." Lâm Trứ ôm eo cô đi ra cửa, chú Lưu đã dừng xe ở bên ngoài , dì Trần và Lâm lão gia đứng ở cửa nhìn đường chạy đến bệnh viện đã hẹn cuối cùng kiểm tra chính là được bảy tuần, đã có tim thai, sau đó cô vẫn luôn ở nhà không đi bệnh viện kiểm tra thêm, lần này chính là lần đầu tiên được hẹn sĩ đã sớm chờ đón, thấy Kỷ Vi và Lâm Trứ đến thì đứng dậy cười nói "Dụng cụ tôi đã chuẩn bị xong, tôi dẫn hai người đi."Lâm Trứ gật đầu "Cảm ơn.""Khách khí với tôi làm gì chứ?" Bác sĩ đi đằng trước ra khỏi văn phòng, tiến vào một phòng bệnh khác, bác sĩ cùng đồng nghiệp thấp giọng nói gì đó, người kia nhìn ra ngoài rồi gật đầu, nhận ra đây chính là Lâm Trứ và vợ của anh, dù sao đây cũng là bệnh viện tư nhân mà Lâm Trứ có cổ phần, cho nên bác sĩ được sắp xếp đều là người đứng đầu. Sau khi trải qua một số bước, Lâm Trứ và Kỷ Vi đã có thể kiểm Vi nhìn chiếc giường màu xanh nhỏ đằng kia có chút khẩn trương, bác sĩ cất giọng ôn hòa trấn an vài câu, cười nói "Có Lâm tổng ở đây với cô, không sao đâu.""Cám ơn." Kỷ Vi tiến lên, theo ý bác sĩ nằm sĩ nữ nổi danh kia cũng ngồi xuống ghế bên cạnh, còn tự tay giúp Kỷ Vi kéo quần xuống, Kỷ Vi ngẩng đầu nhìn Lâm Trứ đang cúi đầu nhìn mình, mặt hồng lên, giơ tay ngăn chặn tầm mắt anh "Anh đừng nhìn. . ."Lâm Trứ lấy tay cô ra, nhỏ giọng đáp "Có chỗ nào mà anh chưa nhìn sao?"Hai bác sĩ trong phòng dù luyện được chiêu "đao thương bất nhập" nhưng vẫn không kiềm được mà nhìn Lâm Trứ, người đàn ông này rất đẹp, mỗi ngày trong bệnh viện có không biết bao nhiêu người đi qua, đàn ông con trai không thiếu nhưng giống người này cũng rất ít, đương nhiên ngoại trừ Tứ thiếu gia Trương Việt. . .Mặt Kỷ Vi đỏ lên như máu, mím môi không nói, để mặc động tác của bác mặt có một màn hình tinh thể lỏng, rất nhanh Kỷ Vi đã nhìn thấy bé con trong tử cung mình, cô mở to hai mắt, quên mất luôn thể Trứ cũng nghiêng đầu nhìn, đôi mắt anh giờ phút này ngập tràn ôn nhu, lúc này bác sĩ như sửng sốt, di chuyển dụng cụ lần thứ hai. . ."Đây là sinh đôi đấy."Một câu này khiến người trong phòng sửng sốt, Kỷ Vi cũng nhìn thấy có hai bé con đang nằm bên trong, bên cạnh là những chỗ tối không kiềm được mà nhìn Lâm Trứ, anh nắm chặt tay cô, lại quay đầu nhìn về phía màn ảnh, sau đó khom lưng hôn lên trán Kỷ Vi cũng sắp khóc đến khi nghe được tim thai một cách rõ ràng, Kỷ Vi lập tức rơi nước tay Lâm Trứ lau đi nước ở khóe mắt cô, chạm phải những giọt nước mắt ấm áp, anh thấp giọng nói "Phải cảm ơn em như thế nào đây? Hửm? Bà xã."Kỷ Vi nức nở "Anh. . .anh phải luôn đối xử tốt với em đấy.""Được." Người đàn ông lại hôn cô thêm một cái, tầm mắt dời qua phía màn hình, bàn tay theo bản năng nắm chặt tay Kỷ Vi, anh cũng nghe được nhịp đập của tim này không có một âm thanh nào hay như vậy nữa. Nhìn đến nhập sĩ ở bên cạnh cười nói chúc Trứ "Cám ơn."Mười tháng trôi qua rất nhanh, càng về sau Kỷ Vi ăn càng nhiều, dáng người có phần thay đổi, nhưng làn da lại càng tốt hơn so với trước khi mang thai, đó là loại trắng hồng nõn nà. Ngày sinh dự tính chính là mấy ngày này, Lâm Trứ từ bên ngoài trở về liền nhìn thấy Kỷ Vi đang nằm trên ghế dựa phơi đàn ông tháo cà vạt, ngồi xổm bên người cô, chăm chú nhìn Vi chỉ khép hờ mắt, trước mặt liền tối xuống, người đàn ông tiến người lên, ngăn chặn môi cô, hôn không Vi ngủ có phần mơ màng "Anh về rồi. . . . ."Còn chưa dứt lời thì lại cảm thấy bụng căng ra, một cơn đau kéo đến, cô đột nhiên nắm lấy cánh tay Lâm Trứ, "Đau. . ."Lâm Trứ sửng sốt hai giây, tầm mắt dừng trên bụng Trần nhanh chóng chạy từ phòng khác lại, lúc này Lâm Trứ mới kịp phản ứng, khom lưng đỡ Kỷ Vi Trần la to "Có động tĩnh rồi."Lâm lão gia đang ngủ gà ngủ gật, nghe được âm thanh này thì xém chút nữa đã ngã từ sô pha xuống, cả người hoảng hốt khó thở "Nhanh...xe đâu...xe đâu. . . ."Lâm Trứ đỡ Kỷ Vi ngồi vào ghế sau, Lâm lão gia và dì Trần cầm theo đồ sinh đã chuẩn bị lập tức đuổi như chớp xe chạy ra khỏi biệt thự, đi đến bệnh viện tư nhân bốn chủ nhiệm khoa sản đều tập trung tại cửa sau chờ người đưa vào phòng lớn, trong phòng chỉ có hai khu vực, người chồng có thể vào phòng sinh cùng, bác sĩ trực tiếp làm các bước chuẩn bị giúp Kỷ Vi sinh, giây phút nằm lên giường, Kỷ Vi nhìn thấy vây quanh mình đều là bác sĩ và hộ sĩ. Cô có phần chuếnh Trứ thay quần áo ý muốn tiến vào, Kỷ Vi nắm lấy vạt áo người bác sĩ quen thuộc, nói "Đừng cho anh ấy vào, nói anh ấy ở ngoài đi."Cô đau đến độ mồ hôi đổ sĩ kia nở nụ cười "Được được, để tôi đi nói với Lâm tổng."Lâm Trứ bị chặn lại ở bên ngoài đau như vậy nhưng mới chỉ mở ba ngón thuốc tê vào Kỷ Vi không cảm thấy đau nữa, nhưng bụng dưới lại co thắt lần nữa. . .Bác sĩ bắt đầu làm theo trình bên trong bận rộn, khẩn trương làm việc. Lâm Trứ đứng bên ngoài kéo cổ áo, trán đổ mồ hôi, Lâm lão gia cũng chống gậy đi tới đi lui, lo lắng hỏi "Bác sĩ trong kia có đáng tin không đấy?"Tay Lâm Trứ đút vào túi quần, trả lời "Đáng tin ạ.""Không có tiếng la hét, đây là sinh không đau sao?"Lâm Trứ xoa trán "Dạ đúng.""Sao mà lâu vậy chứ?" Lâm lão gia rất sốt ruột, dán tai vào cửa xem có tiếng khóc trẻ con hay không, nhưng trước sau vẫn không nghe mắt Lâm Trứ cũng nhìn chằm chằm vào cửa, mồ hôi trên trán chảy dọc thấm vào cổ Trần cũng rất khẩn trương, nhưng vẫn bình tĩnh hơn một hai tiếng sau có tiếng khóc trẻ con truyền mình Lâm Trứ lung lay, Lâm lão gia nhanh chóng đỡ lấy anh, vẻ mặt vui sướng "Anh nghe chưa, là bé con của anh khóc đấy. . .""Hơn hai tiếng rồi, Trứ Nhi à, anh làm ba rồi.""Tôi lại có thêm hai đứa chắt trai nha. . . ." Vành mắt Lâm lão gia sáng mở ra. Bác sĩ lấy khẩu trang xuống, cười nói "Chúc mừng Lâm tổng, là hai vị thiên kim."Lâm Trứ lại kéo cổ áo, vẻ mặt có chút hoảng loạn "Vợ tôi đâu rồi?"Bác sĩ vẫn mỉm cười "Tự anh vào xem nhé, cô ấy đang ngủ, tất cả đều khỏe mạnh.""Cám ơn bác sĩ." Lâm Trứ vượt qua bác sĩ, đi vào, thấy được người phụ nữ nhỏ đang nằm trên giường, đầu tóc ướt rượi, gương mặt vẫn hồng nhuận. Đầu ngón tay Lâm Trứ khẽ run, chạm vào chóp mũi cúi đầu kề sát mũi cô "Cám ơn em."Lâm lão gia cũng chạy chóng chạy vào nhìn bé con, nét mặt vui sướng "Hai cô cháu gái, hai áo bông nhỏ nha."Dì Trần mỉm cười "Là hai tình nhân nhỏ kiếp trước của Lâm Trứ. . . ."Lâm lão gia cũng lúc ban đêm, Weibo có hot search. Lâm Trứ có con lúc tuổi già, chúc mừng hai thiên kim Trứ tự mình đăng lên Trứ V Đều là của ảnh hình ảnhTấm hình đầu tiên là Kỷ Vi. Tấm thứ hai là hai cô bé con."Ây da Lâm tổng nha, đẹp quá đi mất.""Lần đầu tiên phát hiện ra Lâm Trứ cũng có chút kiêu ngạo nha.""Là của anh của anh, tất cả đều là của anh đấy. . . ." Ngày thứ bảy tuần này, gia sư Lâm Đế mời tới dạy học đã đến nhà, là một sinh viên năm 2 của Đại học Kim Thành, người lịch sự, nhã nhặn, trên mặt đeo một cặp kính dày. Dì Trần ra đón tiếp người vào nhà, Kỷ Vi nằm bò trên bàn, nhắn tin wechat cho Lâm Trứ. Lâm Trứ trả lời rất ít, thế là Kỷ Vi một lần nhắn nhiều tin. Kỷ Vi 【 Anh đang đóng phim sao? 】 Kỷ Vi 【 Có phải đeo dây cáp không ạ? 】 Kỷ Vi 【 Em đang xem phim 《 Đại Kim 》 ,anh mặc đồ người Mông Cổ đúng là đẹp thật. 】 Lâm 【 Gia sư đã tới chưa? 】 Kỷ Vi 【 Đã tới….】 Dì Trần gọi Kỷ Vi một tiếng, Kỷ Vi đứng dậy, nhìn gia sư đến dạy mình, ngoan ngoãn gọi “Chào thầy ạ.” “Kỷ Vi đúng không? Tôi là Triệu Trình, em có thể gọi tôi là Trình ca.” Triệu Trình nhìn cô bé ngoan ngoãn đang đứng trước mặt thì có chút ngạc nhiên, trong nhà nam thần Lâm Trứ thế mà lại giấu một cô bé xinh đẹp như vậy…. Kỷ Vi đẹp, có thể nói đó là một nét đẹp có chút thần tiên, vùng sông nước Giang Nam đã nuôi dưỡng ra làn da này, trắng nõn hồng hào, mặt mày tinh tế, cái miệng nhỏ đo đỏ, quan trọng nhất là một mái tóc thẳng dài, đen nhánh, trông thật nổi bật. Nhịp tim của Triệu Trình bất chợt tăng nhanh, anh ta lấy sách vở ra, nói “Chúng ta bắt đầu đi.” “Dạ.” Kỷ Vi lại ngồi xuống tấm thảm, ngoan ngoãn nhìn Triệu Trình. Triệu Trình bị cô nhìn như vậy, hô hấp chợt trầm xuống, bắt đầu giảng bài cho cô. Quả thật Kỷ Vi có chút không tình nguyện, cô muốn Lâm Trứ dạy cho mình, nhưng cô vẫn biết không có khả năng đó, vậy chỉ có thể nhận sự dạy dỗ từ gia sư. Rốt cuộc là cô vẫn chưa thể theo kịp tốc độ học tập ở trường bên này. Rất nhanh, một tiết đã trôi qua, trong thời gian nghỉ giải lao, Kỷ Vi lấy điện thoại ra chơi, nhìn thấy trên weibo đăng một tin tức. “Liên hoan phim, danh sách thảm đỏ.” Một người ngôi sao nữ nào đó đang kéo cánh tay Lâm Trứ đi vào thảm đỏ. Kỷ Vi “……” Tức giận. Buổi tối, sau khi Triệu Trình kết thúc buổi học và về, Kỷ Vi ăn cơm xong lại cùng với Lâm Chấn xem TV, đột nhiên thầy Cao, giáo viên chủ nhiệm khối 10 lớp ba, nhắn một tin lên nhóm trò chuyện của lớp. Thầy Cao 【 Cùng phụ huynh hội ý một chút, tháng tư này đã đến kỳ phân ban, thứ hai tuần sau đến lớp điều phiếu nhé. 】 Kỷ Vi nhìn màn hình, trầm mặc một lát. Tâm tình có chút phiền muộn, ba mẹ cô đã qua đời, đến bà nội cũng không còn nữa. Cô cắn bánh quy, hỏi Lâm Chấn “Ông ơi, ông nói xem con nên học ban xã hội thì tốt hay ban tự nhiên thì tốt?” Lâm Chấn quay đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc, nói “Con cảm thấy như thế nào? Con muốn làm cái gì thì học cái đó.” “Dạ.” Cô đứng dậy, tìm được số điện thoại của Lâm Trứ, đi ra cửa, ngồi xổm xuống bậc thang, nhìn ánh đèn trong viện, điện thoại rất nhanh được kết nối, giọng nói trầm thấp của Lâm Trứ vang lên, “Hửm?” “Em muốn chọn ban năm sau.” Kỷ Vi vừa nghe đến giọng của anh, tâm tình tốt hơn rất nhiều, ngữ điệu của cô cũng cao hơn một chút. “Ừa, tự em lựa chọn.” Lâm Trứ nói, giọng anh xuyên qua microphone có phần gợi cảm nhưng vẫn dễ nghe vô cùng, Kỷ Vi cắn môi dưới, nói “Em muốn chọn khoa văn.” “Có thể.” Kỷ Vi “Em phải làm diễn viên, sau đó tai tiếng đầy mình, giống như anh vậy đó.” Lâm Trứ “……” “Nhiều tai tiếng không phải là chuyện tốt.” “Anh cũng biết vậy nữa ạ? Vậy sao trên thảm đỏ anh lại còn kéo theo một người phụ nữ chứ?” Kỷ Vi cố ý hỏi, giọng hơi tức giận, Lâm Trứ không phản ứng, chỉ hỏi “Diễn viên là nghề phải tự bản thân mình thích, em thích sao?” Kỷ Vi “…….” Lâm “Hửm?” Kỷ Vi “Chỉ cần có thể giống như anh, em đều thích.” Nói xong mặt cô có chút đỏ lên, tiện đà cúp điện thoại. …… “Lâm lão sư, có thể bắt đầu rồi chứ?” Chuyên viên trang điểm đang cầm bút vẽ, đợi một lúc lâu mới hỏi. Đôi mắt Lâm Trứ nhàn nhạt liếc nhìn cô ấy một cái, chuyên viên trang điểm lập tức gật đầu, không nói nữa, tựa vào bàn trang điểm kế bên nhìn anh nói chuyện. Ở phía bên cửa, người đại diện Lệ Thần đang khoa tay múa chân. “Vẫn chưa xong sao?” Chuyên viên trang điểm lắc đầu “Vẫn chưa.” Lệ Thần lại nhìn Lâm Trứ, mặt mày anh lãnh đạm, khi thì nghe phía bên kia cô nhóc nói, khi thì hỏi đối phương thích sao? Lệ Thần xoay người đi ra ngoài, chạy tới chỗ đạo diễn nói xin lỗi. Đạo diễn nhìn vào phòng hóa trang, nhịn không được ghé sát vào Lệ Thần hỏi “Nghe mọi người bảo Lâm lão sư đang nói chuyện điện thoại với cô bé ở trong nhà?” “Cô bé đó sau này muốn làm diễn viên sao?” Đoàn phim nơi nơi đều có người nghe lén, bởi vì phải tham gia vào liên hoan phim nên các cảnh diễn của Lâm Trứ đã bị chất đầy, vừa mới xuống máy bay là phải chạy ngay đến đoàn làm phim, áo khoác cũng chưa kịp cởi thì di động đã vang lên, từ trước đến nay Lâm lão sư là người chuyên nghiệp, thế mà nay lại phá lệ chiếm dụng thời gian làm việc để nói chuyện điện thoại. Chẳng mấy chốc, những người đang chờ ở đoàn làm phim đều đã biết cuộc điện thoại này chính là của cô bé năm ngoái Lâm Trứ đem về nhà. Cô bé vừa lúc mười bảy tuổi, đang học lớp 10. Ai cũng chưa từng được thấy qua cô bé đó trông như thế nào. Những năm gần đây Lâm Trứ phải quay rất nhiều vai diễn, tất cả đều là người đứng đầu, người đứng đầu này ngoại trừ quyền thế, tự nhiên sẽ còn có tình yêu, dường như những diễn viên nữ đã từng diễn qua những phân cảnh tình cảm với anh đều sẽ yêu anh. Nhưng là, anh lại rất thanh tỉnh, ở phim anh có thể là một người dã tâm với quyền lực hoặc cũng có thể là một người có nửa điểm nhu tình dành cho diễn viên nữ đóng cùng. Một khi kết thúc cảnh quay, anh lập tức thoát ra khỏi nhân vật, khôi phục lại một bộ dạng lạnh nhạt. Ai cũng không thể nhìn thấu anh. Đã từng có người hỏi qua anh, liệu anh có vì ai đó trong phim mà động tâm không? Lâm Trứ nhẹ nhàng bâng quơ trả lời, “Không có.” Trong nháy mắt đã đánh nát bao nhiêu tâm tình của các nữ nghệ sĩ. Về sau lại có một chủ đề thảo luận trên tài khoản đại V ở weibo, 《 Sau này nam thần Lâm Trứ của chúng ta sẽ thua trong tay một người phụ nữ như thế nào? 》 Tài khoản đại V kia còn nói “Tôi là người đầu tiên khởi xướng ra chủ đề thảo luận này thật ra cũng có chút hưng phấn khó giấu….” Không đơn thuần chỉ có các fans tò mò về cuộc sống cá nhân của Lâm Trứ, ngay cả những người trong vòng giải trí đều cảm thấy hứng thú, đặc biệt hơn là Lâm Trứ cũng không có ý định che giấu cô bé bên người kia. Nhưng vẫn vướng mắc tuổi tác của cô bé. Nhiều nhất cũng chỉ có thể coi như là em gái của Lâm Trứ, bởi vì cô thật sự rất nhỏ. Tuy rằng tình yêu cũng không quan trọng cái gì tạo thành nhưng cô cũng là nhiều năm sau mới đến bên người anh, là người nữ ở gần Lâm Trứ nhất. Cho nên đến đạo diễn cũng tò mò. Lệ Thần cười một cái, nói “Phải không? Cô bé cũng không giống sẽ đi làm diễn viên.” “Ách, nếu diễn viên xuất thân từ Lâm gia, trong vòng này có biết bao nhiêu người muốn thu vào tay chứ?” Đạo diễn vừa nghe xong cũng cười rộ lên, lại là một ngôi sao đời thứ hai đây. “Nhưng mà Lâm lão sư đối với cô bé này cũng thật kiên nhẫn.” Đạo diễn lại lần nữa thổn thức, Lệ Thần gật đầu, không nhiều lời, Lâm Trứ đối với Kỷ Vi không thể nói là kiên nhẫn, mà phải là anh rất để bụng. Giống như bọn họ đã cách chân tướng thật gần lắm rồi, đã từ khiếp sợ biến thành chết lặng. Lại đợi một lúc nữa, phòng hóa tranh rốt cuộc cũng có thể làm việc bình thường, hơn nữa từ bên trong lại truyền đến thêm một tin bát quái. “Cô bé đó cứ tự nhiên mà cúp điện thoại của Lâm lão sư, chậc chậc, rất lớn mật nha.” Lệ Thần nghĩ thầm, ông đây cười vào chứ không thèm nói. Rất nhanh Lâm Trứ đã đổi một bộ trang phục mới, áo khoác màu lam, bên trong là áo sơ mi, quần đen, giày tây. Tự phụ, đẹp trai, khí chất từ một quý công tử toát lên không thiếu một thứ gì, mỗi động tác đưa tay nhấc chân đều mang lại khí thế, đó chính là khí thế bức người. Nữ chính Triệu Noãn Noãn mặc một bộ sườn xám màu lam nhạt, nhìn thấy anh lập tức hơi thở như ngưng lại, cô ta ở trong vòng nay lâu như thế rốt cuộc đến hôm nay cũng được đóng phim với anh. Lệ Thần tiến lên hỏi “Kỷ Vi làm sao vậy?” Lâm Trứ bắt tay với đạo diễn, tỏ vẻ xin lỗi, sau đó mới trả lời Lệ Thần, “Muốn chọn vào khoa văn, còn đang lưỡng lự.” Lệ thần cười “Cho nên muốn làm diễn viên sao?” Thần sắc Lâm Trứ nhàn nhạt, “Nhìn qua thì có vẻ không phải đặc biệt thích, chỉ thuận miệng nói mà thôi.” Đạo diễn vừa lúc nghe được cũng tự nhiên gia nhập vào nói chuyện phiếm, ông nói con gái nhà ông chọn ban khoa học tự nhiên, kết quả mỗi ngày lại tự nhốt mình trong phòng làm bài, làm cho cả người con bé từ trên xuống dưới đều hôi, một chút cũng không giống con gái, ông còn nói với Lâm Trứ, “Con gái thì vẫn nên học văn hóa nghệ thuật là tốt nhất.” Lâm Trứ gật đầu “Ừ.” Ba người cứ trò chuyện câu có câu không với nhau, sau mới bắt đầu vào công việc. …… Lâm gia ở Kim Thành. Kỷ Vi nhận được tin nhắn wechat của Lâm Trứ. Lâm 【 Chọn vào khoa văn cũng tốt. 】 Kỷ Vi 【 Anh không phản đối em làm diễn viên ạ? 】 Lâm 【 Em muốn làm thì anh sẽ giúp em bạo hồng. 】 Kỷ Vi “Ách….” Cô muốn làm chính là do anh cũng làm diễn viên cơ mà. Buổi sáng chủ nhật, gia sư Triệu Trình chỉ dạy một buổi sáng, buổi chiều Kỷ Vi bị Liêu Mân kéo đi chơi, dì Trần biết được Kỷ Vi đi chơi với bạn học thì rất vui, vội vàng đưa hai hộp bánh trứng tart cho Kỷ Vi, kêu cô mời bạn học cùng ăn, Kỷ Vi dạ’ một tiếng, cầm balo, xách theo bọc nhỏ đi ra cửa. Chú Lưu chở Kỷ Vi đến trung tâm thương mại thành phố, đưa cho Kỷ Vi một tấm thẻ, thêm một tấm thẻ giao thông, nói “Con đi dạo cửa hàng thì mua cho mình một ít đồ dùng, trực tiếp ký tên Lâm Trứ là được.” “Dạ” Kỷ Vi nhận lấy, nhét chúng vào balo, chú Lưu lại nói tiếp “Chú đậu xe ở tầng hầm thứ nhất, khi nào về thì gọi cho chú.” “Dạ con biết rồi chú Lưu.” Kỷ Vi cười ngọt ngào với lão Lưu, ông xua tay, cô xoay người đi vào trung tâm thương mại, vừa mới vào đã thấy bên cạnh Liêu Mân còn có mấy bạn cùng lúc, trong số đó có Triệu Cận Sinh và Chu Mục, Triệu Cẩn Sinh lớn lên rất đẹp trai, ngày thường đã quen nhìn cậu mặc đồng phục, hôm nay ngẫu nhiên thấy cậu mang thường phục lại có phần nhận không ra. Kỷ Vi liền nhìn cậu nhiều một chút, Triệu Cẩn Sinh bị cô nhìn như thế mặt lại càng đỏ hơn, tay đặt trên vai Chu Mục, lén lút nhìn lại Kỷ Vi. Kỷ Vi mặc một chiếc váy mày lam thắt eo, chân dài trắng nõn lộ ra, bộ dạng này, khí chất này đặc biệt hấp dẫn người khác, những người đi vào trung tâm thương mại không khỏi quay đầu nhìn cô một cái. Liêu Mân tiến lên ôm lấy Kỷ Vi, tấm tắc khen ngợi “Cô bé dễ thương không mặc đồng phục thật đúng là đại mỹ nhân.” Kỷ Vi đưa một bàn tay lấy ra bánh trứng tart đưa cho nhóm người, nói “Dì của mình làm, vẫn còn nóng, các cậu muốn ăn không?” “Ăn ăn ăn.” Đại biểu môn thể dục bước lên nhận lấy, Liêu Mân kéo tay Kỷ Vi, vài người vừa đi vừa ăn, bọn họ dự định đến KTV để hát, lúc Kỷ Vi còn ở trấn nhỏ cũng đã từng đi nên không mấy xa lạ, lên tầng sáu, Liêu Mân và Chu Mục lấy điện thoại ra để đặt phòng, Kỷ Vi ngồi ở một bên, ngó trái ngó phải. KTV ở chỗ này thật lớn, còn đẹp nữa. Chỗ này gọi là KTV Hải Dương, trên tường đều là màu xanh, vẽ trên đó là những con cá đốm, còn có vài con cá heo. Theo tới đây còn có ba bạn học nữ nữa, nhưng ba bạn này không thân lắm với Kỷ Vi và Liêu Mân, bọn họ lén lúc nhìn sang đánh giá Kỷ Vi. Chỉ chốc lát sau Liêu Mân cũng tới. Vừa đi vào trước cửa đã nói với mọi người là muốn chụp ảnh tập thể. Kỷ Vi sửng sốt, Liêu Mân kéo Kỷ Vi đến kế bên mình, bên cạnh cô chính là Triệu Cận Sinh, một đám người nhìn vào máy ảnh, tách tách’ một tiếng, một bức ảnh được chụp lại. Liêu Mân nắm lấy tay Kỷ Vi “Cậu cũng đăng lên vòng bạn bè đi, mình thấy cậu cũng chưa từng đăng lên vòng bạn bè cái gì.” Kỷ Vi “Ừ, được.” Cô chọn vào vòng bạn bè, lấy ảnh vừa chụp đăng lên, ghi kèm theo hai chứ “Tụ họp”, đính thêm một icon tươi cười. Sau khi rời khỏi, Liêu Mân bắt lấy tay Kỷ Vi, “Mình mới vừa nhìn thấy Lâm Đế…cho cậu một like?” Lâm Đế…em trai của Lâm Trứ, là một diễn viên, đồng thời cũng là một ảnh đế trẻ tuổi. Đánh giá từ 35 lượt Nội dung truyện Tiểu Tiên Nữ Của Lâm Ảnh Đế tuy hơi đơn điệu nhưng bù lại giọng văn nhẹ nhàng, văn phong mạch lạc tạo cho truyện có màu sắc riêng. Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái mô tả quá trình hai người đến với nhau rất nhẹ nhàng, không sóng gió. Ngoài cặp đôi chính các nhân vật phụ khác trong truyện ngôn tình cũng rất dễ ánNăm 16 tuổi, cô đến bên anh, anh bận nhiều việc…xử lý nội vụ công ty, vội vàng đi đóng phim, nhưng vẫn không quên kiểm tra bài tập của người mạnh miệng như cô bày ra vẻ mặt đầy nước mắt, lôi kéo hỏi anh “Anh làm anh hùng tái thế của em được không?”Anh lau đi nước mắt của cô, nói “Được.”Năm 19 tuổi, cô thi đại học, anh tự mình bay từ nước ngoài về, đêm đó, giới truyền thông tò mò tại sao Lâm ảnh đế không tham dự, ngày hôm sau liền có truyền thông chụp được, anh xách theo một chiếc valy màu hồng, đưa cô gái của anh đến trường đại học, gây ra bùng nổ tin cô 20 tuổi, trong nhà buộc anh kết hôn, anh nói phải chiếu cố cô cho tốt, vì thế từ chối rất nhiều thiên kim hào môn. Năm cô 23 tuổi, tốt nghiệp đại học, anh dưỡng cô thành cô dâu của mình, anh là nam thần của vô số người nhưng lại là chồng của một mình cô. Hôm nay được nghỉ nên ký túc xá cơ bản là không có ai, hành lang cũng yên tĩnh hơn thường ngày, mọi hôm vẫn luôn có người ra vào mở cửa đóng cửa, đi qua đi lại, ồn ào náo nhiệt, hôm nay đến cả gió cũng dường như ngừng thổi. Bệnh cảm của Kỷ Vi có phần nghiêm trọng, có một chút sốt nhẹ, vừa nói xong không bao lâu cô lại hách xì thêm một cái, thân mình lảo đảo ngã về phía trước. Lâm Trứ buông tay đang nắm cằm cô ra, một bàn tay khác đỡ rồi ôm lấy eo cô, đi vào trong phòng. Đây là ký túc xá của nữ sinh nên ngoại trừ có mùi hương nước giặt đồ thì vẫn có một chút mùi hương của thiếu nữ khó nói, Kỷ Vi ho một chút, Lâm Trứ bế cô lên, nói “Em sốt rồi.” Theo bản năng Kỷ Vi muốn cọ đầu vào lồng ngực anh, nhưng sau đó chợt bừng tỉnh cứng đầu nghiêng ra bên ngoài, Lâm Trứ không lên tiếng nhìn cô, bế cô đi vào giường. Nhưng giường ở đây là kiểu giường cứng. Kỷ Vi giãy giụa, trong suy nghĩ muốn thoát ra khỏi lồng ngực anh, cô nói “Em khỏe hơn một chút sẽ về nhà mà.” Lâm Trứ nhìn cô muốn thoát khỏi vòng ôm của mình thì bàn tay anh lại dùng sức, ấn cô ngược trở về, thân mình mềm mại của thiếu nữ ngay lập tức nằm im trong lòng anh, chóp mũi còn cọ cọ qua lại ở cúc áo sơmi của anh, Kỷ Vi ngửi được trên người anh mùi hương quen thuộc, cơn sốt bừng lên làm cô không còn khả năng tự hỏi được điều gì. Lâm Trứ đứng dậy, nói “Để tối nay lão Lưu đến lấy đồ ở đây cho em, còn bây giờ về nhà.” Sau đó anh nhanh chóng bế cô rời đi, khóa trái cửa phòng, đi xuống lầu, Lâm Trứ đặt Kỷ Vi ở băng ghế phía sau, không quên thắt dây an toàn cho cô. Thắt xong anh không vội rời đi mà còn nghiêng đầu quan sát cô, Kỷ Vi cũng nhìn anh, bởi vì cô đang sốt nên bên trong đôi mắt dường như lấp lánh vài giọt nước, ánh nhìn cũng không rõ ràng. Tầm nhìn của Lâm Trứ dần dần dừng lại ở bờ môi đang mở hờ ra của cô, một lúc sau mới đi ra ngoài. Vòng qua đầu xe ngồi lên ghế lái, khởi động xe. Xe vừa rung lên, Kỷ Vi theo bản năng đưa tay nắm chặt dây an toàn. Rất nhanh cô cũng ngủ thiếp đi trong xe. Chiếc Hummer màu đen đi thẳng về khu biệt thự Nhã Cư, dì Trần và Lâm lão gia đang ở trong phòng ngồi chờ, không ngờ cái chờ được lại là Lâm Trứ bế cô nhóc vào nhà, trên người cô chỉ mặc độc váy ngủ, đôi chân trắng nõn thon dài lộ ra ở bên ngoài, trên ngực được đắp bằng áo khoác của Lâm Trứ, cô đang nghiêng mặt ngủ. “Đây là có chuyện gì?” Lâm Trứ “Phát sốt.” Anh đi nhanh lên lầu, dì Trần ngạc nhiên, nói “Để dì đi gọi bác sĩ tư nhân.” Lâm Trứ “Dạ.” Lâm lão gia đau lòng đi theo phía sau, “Không trông coi kỹ nên lại phát sốt rồi. Trứ Nhi à, lúc trước đã nói đừng để con bé ở trường một mình mà. Bây giờ anh nhìn xem, tự nó còn không biết chăm sóc mình nữa.” Lâm Trứ mở cửa phòng Kỷ Vi ra, không đáp lời, chỉ một mực bế người đi vào, đặt cô nằm trên giường mềm mại. Kỷ Vi nghiêng người cuộn lại bản thân mình, một vài sợi tóc rũ ở bên tai, Lâm Trứ duỗi tay tính lấy áo khoác trên người cô ra. Kỷ Vi lại nắm chặt lấy, ôm vào ngực. Cô không hề mặc nội y, váy ngủ lại mỏng, bị cô đè ép đã dễ dàng hiện lên đường cong mềm mại, tay Lâm Trứ đột nhiên thu về, quay đầu kéo chăn dưới chân giường lên đắp cho cô, dém kỹ càng cả người xong anh mới đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô nhóc trên giường. Lâm lão gia đi theo phía sau, đứng ở một bên nhìn. Một lát sau bác sĩ tư nhân đến, trực tiếp vào phòng khám bệnh cho Kỷ Vi. Dì Trần bận lên bận xuống, chuẩn bị dụng cụ cho bác sĩ. Bởi vì sốt có chút cao nên bác sĩ đã truyền nước biển cho Kỷ Vi. Sau khi làm xong, anh ta đứng dậy nói “Tối nay có thể sẽ tỉnh, nếu để lâu hơn đã có thể sốt đến phát ngốc rồi.” Lâm Trứ ngồi trên ghế sô pha, không mở miệng. Bác sĩ lại đi qua chỗ Lâm lão gia xem xét, dặn dò “Đường trong máy của Lâm lão gia vẫn còn khá cao, phải nhớ không được ăn đường nữa, nếu không lại phải đến bệnh viện nằm đó.” Lâm lão gia cứng cổ “Đã biết đã biết, đường ở đâu mà ăn chứ. Trứ Nhi, đưa cậu ta đi đi, thấy người này là ông lại phiền.” Bác sĩ cười rộ lên. Lâm Trứ sửa sang lại tay áo, đứng dậy nói “Vừa đi vừa nói.” “Được.” Bởi vì đều là bạn tốt, nhưng đã lâu không gặp nên vẫn còn chút lạ lẫm, đi đến cửa bác sĩ mới nhìn lại vào trong, cười nói “Cô nhóc lớn lên thật xinh đẹp nhỉ.” Lâm Trứ đút tay vào túi quần, ngữ khí nhàn nhạt “Ừm.” Bác sĩ lại nhìn Lâm Trứ “Còn anh thì sao? Không phải gần đây có đi xem mắt hay sao?” Bước chân Lâm Trứ hơi dừng lại, không đáp. Đi xuống thêm một bậc, bác sĩ lại hỏi tiếp “Thật không tính kết hôn à? Bệnh của lão gia tử vẫn được khống chế được tốt, có thể ông sẽ sống đến một trăm tuổi, nếu ông được nhìn anh có một đứa con béo mập thì chắc chắn rất vui, nói không chừng có thể sống hơn một trăm tuổi…” Lâm Trứ lấy ra điếu thuốc, ngậm trong miệng, vẫn không đáp. Đi đến lầu một, bác sĩ lấy áo khoác cười nhìn Lâm Trứ “Hoặc là anh thật sự thích con trai ư?” Lâm Trứ nhàn nhạt liếc anh ta một cái, bác sĩ sờ lên khóe môi, không tiếp tục trêu chọc nữa, Lâm Trứ đưa anh ta ra cửa, nhìn người lên xe, thấy xe đã đi khỏi anh mới đi xuống ngồi vào sô pha, khom lưng cầm bật lửa châm điếu thuốc, thần sắc lạnh nhạt, không có một tia cảm xúc. …… Kỷ Vi một lần nữa tỉnh lại thì cả người đã nhẹ hơn rất nhiều, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Lâm lão gia đang ngồi trên ghế sô pha ngủ gật, Kỷ Vi ngồi dậy thì áo khoác màu đen trên người rớt xuống, cô sửng sốt, nhận ra đây là áo của Lâm Trứ, nhìn trái nhìn phải một lúc mới biết mình ở nhà, Kỷ Vi xốc chăn xuống giường. Vừa mới đến cạnh giường thì cô đã phát hiện ra mình vẫn còn mặc váy ngủ, trước ngực trống trơn, Kỷ Vi kinh ngạc, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh trước khi chìm vào giấc ngủ, khi đó Lâm Trứ bế cô, còn bản thân cô thì vùi đầu vào ngực anh, hình như ngực hai người còn kề sát nhau… Thoắt cái mặt Kỷ Vi đỏ bừng, cô vội vàng đến tủ đồ lấy ra một bộ quần áo mới và nội y, nhanh chóng chạy vào phòng tắm. Tiếng động của cô gây ra quá lớn đã làm Lâm lão gia xém chút nữa đã lăn từ trên sô pha xuống đất, ông mở mắt ra ngáp một cái, “Vi Vi tỉnh rồi sao?” “Dạ phải, ông ơi, ông cũng tỉnh rồi ạ?” giọng nói của Kỷ Vi từ trong phòng tắm phát ra, bên trong cô đang luống cuống tay chân thay đồ, ngẩng đầu nhìn vào trong gương thì phát hiện ra một cô gái có gương mặt đổ hồng, đầu tóc rối tung, cô che mặt lại, lúc cô ở ký túc xá thường không có mặc nội y, cho nên khi chiều ở trong lồng ngực anh có phải đã bị lộ hết rồi hay không. “Tỉnh rồi. Ngồi lâu như vậy đến ông cũng ngủ quên.” Lâm lão gia đứng lên, lười nhác vươn vai, kết quả duỗi mới được một nửa thì lại bị ho khan. Kỷ Vi ở trong phòng tắm nghe thấy vậy thì nhanh chóng đi ra, tới bên Lâm lão gia, vỗ nhẹ lưng ông “Ông ơi, ông không sao chứ ạ?” “Không sao, không có việc gì. Ông vốn định gọi con, Mạn Ngọc làm cho con không ít đồ bổ đâu.” “Dạ, vậy chúng ta xuống dưới thôi.” Kỷ Vi đỡ Lâm lão gia đi về phía cửa, chưa được hai bước thì lại thấy Lâm Trứ đi đến. Thân hình cao lớn của người đàn ông vừa xuất hiện đã chặn một phần ánh sáng ở phía cửa, Kỷ Vi đỡ Lâm lão gia, ánh mắt dừng trên gương mặt lạnh lùng của anh. Hai người thật sự đã lâu không gặp. Kỷ Vi chẳng còn nhớ rõ ngày tháng nữa rồi. Giọng nói Lâm Trứ trầm thấp “Tỉnh rồi sao? Tốt hơn chưa?” Kỷ Vi cắn môi dưới, đáp “Tốt hơn ạ.” Lâm Trứ gật đầu, bước tới, thân hình cao lớn mang theo một cảm giác áp bách đến gần, Kỷ Vi nghiêng đầu, cố đè lại xúc động muốn tiến lên ôm lấy anh, Lâm Trứ đến bên Lâm lão gia, thấp giọng nói “Thân thể Vi Vi vừa mới khỏe, ông cũng đừng nháo lên với cô ấy.” Lâm lão gia lập tức kháng nghị “Ai náo loạn?” Lâm Trứ không lên tiếng nữa, đỡ Lâm lão gia xuống lầu. Kỷ Vi đứng tại chỗ một lúc, nắm chặt lấy vạt quần, sau đó nhanh chóng đuổi theo, người đàn ông mặc áo sơ mi, cổ áo hơi mở ra bao lấy phần xương cổ, sườn mặt của anh cũng rất đẹp, Kỷ Vi lặng lẽ bĩu môi, cứng đầu ép bản thân chuyển tầm mắt. Dì Trần sợ một phần Kỷ Vi muốn ăn đồ nhà nấu, một phần lại muốn ăn thanh đạm nên đã làm một bàn đầy đồ ăn. Kỷ Vi nhìn đồ ăn trên bàn, hốc mắt ửng đỏ. Ăn đồ nhà ăn trong trường đã lâu, nay nhìn thấy đồ ăn nhà làm quả thật cảm thấy rất nhớ, cô ngồi xuống chỗ dì Trần đã sắp xếp, dì Trần duỗi tay sờ trán cô, cúi đầu hỏi “Tốt hơn chưa?” Kỷ Vi dạ’ một tiếng “Hạ sốt rồi ạ, dì Trần, dì cũng ngồi xuống ăn đi ạ.” “Được được, để dì bưng tô canh trứng ra đã.” Dì Trần biết cô đã hạ sốt thì tâm tình tốt lên, dì đi xuống bếp đem ra cho cô một phần canh trứng. Lâm lão gia cũng gắp đồ ăn cho Kỷ Vi, trong miệng lẩm bẩm lầm bầm “Vẫn nên về nhà ở đi, cao tam cần phải quan tâm đến sức khoẻ, đừng ở trường nữa, ngày mai kêu lão Lưu đến ký túc xá thu dọn đồ đạc của con về.” Tay Kỷ Vi đang cầm muỗng khựng lại, cô ngẩng đầu cười với Lâm lão gia “Ông ơi, con đã quen ở trong ký túc xá rồi ạ.” “Ở quen là thế nào? Chẳng lẽ ở nhà con lại không quen? Bị sốt cũng không biết nói, lần này nếu như không phải Trứ Nhi kiên trì đi đón con thì có lẽ con đã bị sốt đến ngốc luôn rồi.” Nước miếng của Lâm lão gia bay khắp nơi, cứ rầm rì nhắc lại, hơn nữa ông còn trừng mắt nhìn Kỷ Vi vào lần, cô đành ngẩng đầu nhìn Lâm Trứ. Lâm Trứ gắp đồ ăn không nói gì. Kỷ Vi bĩu môi, cô cười nhích lại trấn an Lâm lão gia, trong lòng cảm thấy rất ấm áp, cô rất kiên nhẫn dỗ dành ông cụ. Dì Trần từ phòng bếp bước ra cũng nói thêm vào việc Kỷ Vi nên về nhà ở, hai người đồng thời tấn công, Kỷ Vi chỉ có một miệng nên không thể nói lại, trong lòng có chút nhụt chí. Cuối cùng, Lâm lão gia đặt đũa xuống, nói “Trứ Nhi, anh cũng nói một câu xem nào.” Tay Kỷ Vi run lên, thiếu chút nữa đã làm rớt luôn đôi đũa xuống bàn, cô nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Trứ. Lâm Trứ húp một muỗng canh, sau đó ngẩng đầu lên đối diện với Kỷ Vi, đôi mắt lãnh đạm, tiếng nói trầm thấp “Về nhà ở.” “Anh sẽ kêu lão Lưu thu dọn hành lý về cho em.” Kỷ Vi không trực tiếp nói không, cô nắm chặt đôi đũa, nhìn gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, một lúc sau mới cười tủm tỉm đáp “Em không về đâu. Ở trường mới có thể chú tâm học hành ạ.” Cô vừa dứt lời thì hàm dưới của Lâm Trứ bạnh ra, môi mỏng mím lại, anh nhìn cô nhóc. Cô nhóc cũng nhìn anh, ánh nhìn mang theo sự cứng đầu, phản nghịch và mang theo ý chí không thoả hiệp. Lâm Trứ hất cằm nhìn Kỷ Vi, giọng nói có chút lạnh “Trả thù anh?” Trên bàn dường như có một giây im lặng, dì Trần và Lâm lão gia nhìn nhau, mà Kỷ Vi lại cắn chặt răng, thân mình cô cũng nhướng về trước, không hề khách khí đối diện với người đàn ông, khoé môi cô cong lên, gương mặt sáng lạn có một chút trưởng thành, cô cắn cái muỗng, nói “Thì sao ạ?” Giới thiệu Tác giả Bán Tiệt Bạch Thái Edit Sym Bìa Sym Raw/Convert Mễ Trùng Wikidich, lupan_lan93 TTV Văn án Năm 16 tuổi, cô đến bên anh, anh bận nhiều việc…xử lý nội vụ công ty, vội vàng đi đóng phim, nhưng vẫn không quên kiểm tra bài tập của cô. Một người mạnh miệng như cô bày ra vẻ mặt đầy nước mắt, lôi kéo hỏi anh “Anh làm anh hùng tái thế của em được không?” Anh lau đi nước mắt của cô, nói “Được.” Năm 19 tuổi, cô thi đại học, anh tự mình bay từ nước ngoài về, đêm đó, giới truyền thông tò mò tại sao Lâm ảnh đế không tham dự, ngày hôm sau liền có truyền thông chụp được, anh xách theo một chiếc valy màu hồng, đưa cô gái của anh đến trường đại học, gây ra bùng nổ tin tức. Năm cô 20 tuổi, trong nhà buộc anh kết hôn, anh nói phải chiếu cố cô cho tốt, vì thế từ chối rất nhiều thiên kim hào môn. Năm cô 23 tuổi, tốt nghiệp đại học, anh dưỡng cô thành cô dâu của mình, anh là nam thần của vô số người nhưng lại là chồng của một mình cô.

tiểu tiên nữ của lâm ảnh đế