trao anh trái tim em
Anh có biết trái tim này có trao cho em không, trái tim anh đã yêu em, đã yêu em rồi, khi chúng ta gần rồi sao em cứ giận hờn vu vơ, Khi chia tay, nỗi đau thất tình cũng vơi dần. Danh mục bài viết. Video | MV; Danh sách phát | tập ảnh;
Anh khao khát với trái tim lãng mạn Mong suốt đời vừa đủ để yêu em. 24. NẾU . Tác giả: Nguyễn Thế Hoàng Linh. Em dụm dành trao nguyện ước sắt son Anh hãy nhận giữ vẹn tròn anh nhé! Thu đã chớm thoảng từng cơn gió nhẹ
Trình Bày: Minh Tuyết Tình này trao về anh, trái tim em về với người Dù thời gian dần qua, đổi thay ngoài thế gian Tình muôn kiếp không hề phai, trao đến ai chung giấc mộng Là nhân duyên trong giấc mơ hoài muôn kiếp. Nhìn làn mây thật xa,hỏi mây bay về chốn nào Tình yêu em và anh có như mây về chốn xa
- Em ghét anh thật sao? Anh làm cho cuộc sống của em khốn khổ hay là em làm cho trái tim anh điêu đứng. Anh không quên được em, anh không yêu được người khác, anh không thể nào xây dựng một gia đình hạnh phúc! Anh nhất định phải tìm em Phương à.
Trao Anh Trái Tim Em. Bởi vì nhất thời giận dỗi, Lục Chẩm Tuyết quyết tâm phải khiến cho Lâm Cảnh yêu cô. Cô trêu chọc anh, trêu chọc anh, một hai phải khiến anh yêu mình. Nhưng theo đuổi được một thời gian, cô mới ngộ ra một điều, Lâm Cảnh là một đàn ông lạnh nhạt
chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. Edit An TĩnhĐinh Húc nhìn về phía bên kia một cái, hơi ngạc nhiên khi vừa thấy Lâm Cảnh, tò mò hỏi “Có phải là người mà lần trước em nhờ anh hỗ trợ sửa xe không?”Lục Chẩm Tuyết gật đầu một cái, nói “Là cháu nội của người chiến hữu của ông nội em.”Cô giới thiệu sơ lược một chút, lại hỏi Đinh Húc “Hôm nay anh có lái xe không?”Đinh Húc quay đầu chỉ làn đường bên kia, Lục Chẩm Tuyết quay sang, thì thấy xe của Đinh Húc đang đậu ở đó, lại nói “Vậy anh lái xe đi với em đi, đến nhà em ăn cơm, ăn xong rồi buổi chiều hẳn về. Nếu không bây giờ mà anh về luôn là phải chịu đói trong hai tiếng lận.”“Anh có thể ăn đại vài món ở ngoài cũng được. Nhà em có khách, anh đến không tốt lắm đâu.”Lục Chẩm Tuyết nói “Vậy thì có gì đâu, nhiều hơn một đôi đũa mà thôi.”Lục Chẩm Tuyết vừa nói vừa thúc giục Đinh Húc đi lái xe, anh ấy cũng không thể lay chuyển được cô nên không một mực từ chối nữa, anh mở cửa xe rồi ngồi vào, nói với Lục Chẩm Tuyết “Vậy được rồi, anh đi theo phía sau em nhé!”Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt, tay làm động tác OK với anh, sau đó mới xoay người, đi về xe mình đậu ở phía vòng qua buồng lại, mở cửa và ngồi lên Cảnh ngồi ở vị trí kế bên tài xế, lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, không thèm nhìn Chẩm Tuyết cắm chìa khóa vào mở khóa xe, vừa khởi động xe chuẩn bị lên đường vừa không kiềm chế được nói một câu “Lâm tổng, tôi biết anh xem thường những người như chúng tôi, nhưng dù gì thì tối hôm qua tôi đã chăm sóc anh cả một đêm, nếu anh có ghét tôi đi chăng nữa, có thể nào khắc chế một chút, đừng biểu hiện rõ ràng như thế được không?”Lâm Cảnh nghe vậy, lại nhíu im lặng vài giây, khống chế loại phiền muộn loạn xì ngầu trong lòng, nói “Không phải tôi đang nổi giận với cô.”Quả thật là anh không có thiệt. Chẳng qua là anh không thể hiểu nổi cái loại tức giận đến độ mất khống chế cảm xúc này là thế luôn luôn giữ sự tĩnh táo, không muốn thừa nhận những phiền muộn của mình đều vì một người phụ nữ mà Chẩm Tuyết quay đầu nhìn anh, dáng vẻ như thể hoàn toàn không thể tin cô lười hỏi lại lần nữa nên vẫn tiếp tục chuyên tâm lái xe trên đường chính, lại nhớ đến chuyện hôn ước ngày đó, cô nói “Thật ra lúc trước tôi vốn không biết chuyện tôi và anh có hôn ước, khoảng thời gian đó ông nội mở tiệc mừng thọ, ông nội anh và ông nội tôi gọi điện thoại cho nhau, thế nên hai người mới đột nhiên nhớ đến chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ sẽ trèo cao đến anh, anh tội gì mà phải ghét tôi như thế.”Lâm Cảnh nghe vậy thì hơi ngẩn ra, bỗng nhiên anh quay đầu, nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, “Vậy nên khoảng thời gian đó, cô dùng trăm phương nghìn kế tiếp cận tôi là vì điều gì?”Lục Chẩm Tuyết không gạt anh làm gì, cô bình tĩnh nói “Không có gì. Anh từ hôn, hại tôi trở thành trò cười toàn thành phố Giang này, chỉ là tôi quá tức giận thôi.”Cô không nói nguyên nhân là do chuyện cô nghe thấy Lâm Cảnh và bạn anh nghị luận xem thường nhà cô ở sau như chỉ là bị từ hôn, lúc ấy chẳng qua là do cô cảm thấy mất thể diện nên tức giận mà thôi, cũng sẽ không làm gì cả. Nhưng nguyên nhân là do đêm đó cô nghe thấy cuộc đối thoại của Lâm Cảnh và bạn cảm thấy mình trong sạch, vì cớ gì mà phải bị người khác xem thường, vì cớ gì mà trong mắt Lâm Cảnh, cả gia đình cô đều có mục đích không đúng cô đúng thật là cô không thể nuốt trôi được sự uất ức Cảnh nghe những lời nói của Lục Chẩm Tuyết, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt như thể kết tụ thành một tầng băng lạnh buốt, hỏi cô, “Thế nên đây là cô chỉ muốn trả thù tôi?”Lục Chẩm Tuyết nói “Nếu không thì sao? Anh sẽ không cho rằng tôi thực sự thích anh đấy chứ? Không phải ngay từ đầu Lâm tổng đã nhìn ra thủ đoạn mưu mô của tôi rồi sao?”Lâm Cảnh chăm chú nhìn cô mấy giây, anh không biết tại sao mình lại tức giận. Đúng như những gì Lục Chẩm Tuyết nói, ngay từ đầu anh đã nhìn ra những trò đùa bịp bợm của cô nhưng anh vẫn cảm thấy rất tức giận, anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, chỉ hỏi lại một câu “Cho nên một người như cô dựa vào cái gì mà cảm thấy tôi sẽ yêu cô đây?”Lục Chẩm Tuyết nói “Cho nên tôi đã từ bỏ. Ngài Lâm tổng là đóa hoa lạnh lùng, một người phụ nữ mưu ma chước quỷ như tôi đương nhiên không xứng với anh rồi.”Ngực Lâm Cảnh tựa như bị gì đó đè lên, sự băng giá lạnh lẽo trong mắt dường như muốn đông chết người, anh nhìn chằm chằm vào Lục ChẩmTuyết thật lâu, nhưng ngay cả một câu cũng không buồn chạy đến cây đa lớn bên ngoài cửa Lục gia thì ngừng lại, ngay cả một ánh mắt Lâm Cảnh cũng không dành cho cô, anh mở cửa xuống xe, đóng sầm cửa xe lại, gương mặt tối tăm, sải bước đi vào bên Chẩm Tuyết bị tiếng đóng cửa xe của Lâm Cảnh dọa sợ hết hồn, một tiếng “rầm” vang thật lớn, có thể cảm nhận được sụ tức giận của anh, Lục Chẩm Tuyết bất ngờ không kịp đề phòng nên bị dọa sợ hú vía, tay rút chìa khóa xe cũng không tự chủ mà run ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ còn bóng lưng tức giận của Lâm dù cô sợ hãi nhưng cũng cảm thấy hơi khó hiểu. Đúng là cô đùa giỡn Lâm Cảnh nhưng anh cũng có tổn thất gì đâu ta. Anh không yêu cô, tại sao phải tức giận như vậy?Đinh Húc ở phía sau đậu xe xong, đi đến gõ cửa kính xe, lúc này Lục Chẩm Tuyết mới hoàn hồn lại, cô quay đầu hạ cửa sổ xe xuống, Đinh Húc hỏi “Làm sao vậy?”Vừa rồi khi anh ở phía sau đã nhìn thấy Lâm Cảnh đóng rầm cửa xe, rõ ràng chi thấy đang nổi hơi lo lắng nhìn Lục Chẩm Tuyết “Em và anh ta…..Em không sao chứ?”Lục Chẩm Tuyết cong môi cười, thoải mái nói “Có thể có chuyện gì được ạ.”Cô rút chìa khóa và đẩy cửa xuống xe, vừa nói “Đi thôi, vào nhà.”Họ trở về rất đúng lúc, dì Dương đang xếp bát đũa, chuẩn bị ăn cơm Lục đi ra nhìn thấy Lâm Cảnh đã về, vội vàng đi ra hỏi thăm “Tiểu Cảnh, có sao không cháu? Thật sự xin lỗi, dì không biết cháu bị dị ứng cay, đứa nhỏ này, sao lại không nói với dì một tiếng.”Dù tâm trạng Lâm Cảnh không tốt, phiền muộn ra sao, thì cũng không thể biểu hiện ra trước mặt người lớn được, anh cố kìm nén, nói “Không sao ạ, chỉ là chuyện nhỏ thôi, dì không cần để trong lòng.”Mẹ Lục vội vàng nói “Buổi trưa hôm nay dì làm rất nhiều món thanh đạm, lát nữa cháu ăn nhiều một chút.”“Cảm ơn dì.” Anh không nhìn Lục Chẩm Tuyết, nhưng khóe mắt lại vô thức nhìn về phía cô, anh thấy cô và Đinh Húc đứng ở một bên, hai người đang nhỏ giọng nói gì dời tầm mắt, rất khắc chế mới để chính mình không nổi ăn cơm, sự phiền muộn của Lâm Cảnh lại càng rõ ràng, khuôn mặt lạnh băng, dường như không lên tiếng nói chuyện. Thậm chí ngay cả nửa ánh mắt anh cũng không nhìn Lục Chẩm Lục cảm giác được có gì đó không đúng, bà cẩn thận hỏi “Tiểu Cảnh, có phải còn khó chịu ở đâu không? Rốt cuộc bác sĩ nói thế nào, buổi chiều có cần đến khám lần nữa không cháu?”Ông nội Lâm cũng rất lo lắng, nói “Nếu không thoải mái thì buổi chiều đến bệnh viện khám lại đi.”Lâm Cảnh nói “Không sao ạ.”Anh ăn được một lúc, nâng cổ tay xem đồng hồ, lại nói “Một lúc nữa cháu phải đến công trường thi công, xin phép đi trước ạ.”Anh vừa nói đã nhanh chóng đứng dậy, chào người lớn vài vị trưởng bối đương nhiên lấy công việc của anh làm trọng, nên không làm anh chậm trễ, chỉ dặn dò “Vậy cháu đi đường cẩn thẩn, trở về sớm một chút để còn ăn cơm tối đấy.”Lâm Cảnh gật đầu, xoay người đi ra Chẩm Tuyết cúi đầu ăn cơm, cô không biết tại sao lại có chút cảm giác áy náy khó mặt khác lại cảm thấy, cô vẫn chưa thật sự làm gì với Lâm Cảnh cả mà. Hơn nữa giữa hai người, như bây giờ không phải được xem như là hòa nhau sao? Sau này không cần để ý đến nhau, không phải tốt hơn à?Mặc dù cô nghĩ như vậy nhưng buổi tối nằm trên giường vẫn không thể ngủ Cảnh không trở về ăn cơm tối, cô mất ngủ đến khoảng một giờ rạng sáng, cuối cùng mới nghe được chút động tĩnh dưới đoán chắc là Lâm Cảnh đã về, do dự một lúc, vẫn là bò dậy từ trên giường và mang dép đi xuống đi xuống tầng dưới, Lâm Cảnh đang chuẩn bị đi vào, hai người gặp nhau ở cửa, Lâm Cảnh ngước mắt nhìn cô một cái, sau đó lại lạnh lùng đi lướt qua vai cô, một câu cũng lười nói với Chẩm Tuyết ngửi được mùi rượu trên người anh, cô không cân nhắc lời nói mà hỏi “Anh đi xã giao sao, trễ như vậy với về?”Lâm Cảnh vốn dĩ không muốn nói chuyện với cô, anh đút tay trong túi quần, đi thẳng lên Chẩm Tuyết nhìn bóng lưng của anh, cảm thấy hơi phiền. Tại sao trông cô lại giống như đã làm gì sai do dự một chút, cuối cùng vẫn xoay người đi đến phòng trà nước, rót một ly trà giải rượu cho Lâm khách ở lầu ba, cô bưng ly trà đi lên, đứng ở ngoài và gõ nhẹ cửa. Đợi một hồi lâu, bên trong mới truyền đến tiếng bước Cảnh mở cửa ra, anh đứng ở bên trong, áo sơ mi đã bị cởi bỏ hai nút trên cùng, nhìn anh rất lôi thôi, chỉ lạnh mặt lạnh nhìn cô và nói, “Cô có chuyện gì?”Lục Chẩm Tuyết đưa cốc trà giải rượu đang cầm trong tay cho anh, “Anh có muốn uống một chút không? Nếu không thì ngày mai có thể sẽ rất nhức đầu.”Lâm Cảnh không nhìn lấy cô nổi một cái, giơ tay đóng cửa Chẩm Tuyết đột nhiên cũng tức giận trong lòng, cô đưa tay chặn cửa lại, nhìn về phía anh “Lâm Cảnh, anh có cần phải tức giận như thế không? Chỉ bởi vì tôi đùa giỡn anh? Nhưng không phải ngay từ đầu anh đã nhìn ra tôi đang cố ý tiếp cận anh sao? Từ khi nào mà anh lại để tôi vào trong mắt thế? Tôi cũng chưa làm gì quá đáng với anh, anh cũng không hề yêu tôi, anh có tổn thất gì ư?”Trong phòng không mở đèn, chỉ đành mượn những tia sáng ở hành lang, ánh mắt Lâm Cảnh nhìn cô thật sâu, rồi sau đó anh lại cười lạnh một tiếng “Nói xong chưa?”Lục Chẩm Tuyết sững sốt, cô hơi nhấp môi dưới, nói “Anh cho rằng anh vô tội hả. Anh lại không làm tôi tổn thương sao?”Lâm Cảnh nhíu mày lại, “Bởi vì chuyện từ hôn?”Lục Chẩm Tuyết lạnh lùng nhìn anh, cô không nghĩ đến việc sẽ nói đến sự kiện đó, chỉ nói “Dù sao sau này cũng sẽ không gặp nhau nữa, chuyện này xem như hòa. Anh không thua thiệt gì, tôi cũng không mất mát điều nói xong cũng không dừng lại nữa, xoay người đi xuống lầu. Lâm Cảnh nhìn bóng lưng lạnh nhạt của Lục Chẩm trước đến nay, anh chỉ cảm thấy rằng việc Lục Chẩm Tuyết xuất hiện trước mặt mình mỗi ngày đều rất phiền phức. Anh cũng không thực sự cho rằng vì thích anh nên cô mới quấn lấy anh. Trong miệng cô chẳng có lời nói nào thật cả. Từ trước đúng là anh không để cô vào mắt, anh muốn xem xem, cuối cùng cô muốn chơi bao nhiêu thủ đoạn mới vừa lòng cho đến hôm nay anh mới phát hiện ra, người chân chính không để anh vào mắt, là cô mới đúng.
Edit An TĩnhNgày 21 tháng 1 năm 2015, đây là một ngày vô cùng đặc biệt đối với Lục Chẩm vì chỉ còn hai ngày nữa là đến sinh nhật tuổi 80 của ông nội, cho nên con cháu Lục gia đều quay về tụ họp ở nhà của Chẩm Tuyết mới trở về nước mấy ngày, vẫn còn chưa quen múi giờ trong nước, mỗi ngày cô đều làm việc và nghỉ ngơi trong sự hỗn loạn đến không chịu nổi, buổi tối ngủ không được, buổi sáng thì tỉnh không nổi. Nếu là ở nhà của chính mình, cô còn có thể ngủ một giấc đến tối tăm trời đất rồi mới tỉnh lại theo tự nhiên, nhưng đây là ở nhà của ông nội xuất thân là quân nhân, gia giáo nghiêm khắc, đối với những nhóm cháu trai cháu gái đồng lứa với Lục Chẩm Tuyết quả thật là ác cả những con cháu Lục gia đều lớn lên dưới sự quản lí hệt như trong quân đội của ông nội. Hồi đó khi còn bé, trời vẫn chưa kịp sáng, các đứa bé vẫn đang ngủ ngon lành, ông đã huýt sáo một tiếng, các anh chị em bọn họ đều cấp tốc rửa mặt thay đồ qua loa trong năm phút và có mặt ở trong viện. Sau đó lại xếp hàng theo thứ tự chiều cao, họ được ông nội đưa ra cửa để chạy bộ quanh con sông gần cảnh ở thành phố Giang rất đẹp, ông nội tinh thần phấn chấn, theo sau là những củ cải nhỏ, mỗi sáng sớm dù là nắng hay mưa đều sẽ đầy đặn chạy bộ ở quanh dòng sông trừ không thể ngủ nướng, mỗi sáng sớm phải chạy bộ mấy vòng bên ngoài, gia giáo nhà họ Lục còn rất nghiêm ngặt trong lúc ăn cơm, lúc ăn và ngủ không được nói chuyện, đặc biệt là khi ăn năm Lục Dao từ nhỏ đã rất thích nói chuyện, tại vì khi còn nhỏ cứ nói chuyện trong lúc ăn cơm, thế là mỗi lần cơm nước xong đều sẽ bị phạt rửa khi bị phạt một lần, ngày hôm sau vẫn tái phạm, những lần đó quả thực khiến cho bọn họ vui như được lần khi cô bé bị bọn họ cười, đều sẽ chu cái miệng nhỏ mà nói “Chính là em không thể khống chế được.”Nhưng mà thời gian trôi qua, bọn họ dần lớn lên, tuổi tác ông nội cũng càng lúc càng lớn, đối với sự quản lí quân sự năm xưa cũng không quá nghiêm sau khi các cô vào đại học, ông nội dường như mặc kệ họ. Thậm chí lúc ăn cơm, cũng không hề cấm bọn họ nói lần đó, em năm tò mò hỏi “Ông nội, bây giờ đang ăn cơm nhưng bọn cháu vẫn nói chuyện, tại sao ông không phạt chúng cháu ạ?”Lúc ấy ông nội im lặng một lúc, thật lâu sau mởi thở dài, nói “Hiện giờ ông tuổi cao, còn được mấy năm sống tốt, hiện tại nếu không nghe những lời nói náo nhiệt của các cháu, tương lai muốn nghe cũng không được.”Em năm lập tức nói “Nói bậy! Ông nội sẽ sống lâu trăm tuổi.”Ông nội được dỗ đến vui, im lặng trong chốc lát, lại tiếp lời “Các cháu cũng đừng trách ông nghiêm khắc lúc nhỏ, khi đó ông dạy các cháu biết quy củ, chính là muốn các cháu biết, cái gì đúng, cái gì sai. Bảo các cháu dậysớm, là muốn các cháu biết quý trọng thời gian. Không cho đến trễ về sớm, là muốn các cháu biết quy củ phép tắc cần thiết có. Các cháu phải nghiêm khắc với chính mình mới có thể trở thành người xuất sắc.”Không thể không thừa nhận, sự quản lí như quân sự của ông nội là ác mộng của họ khi còn bé nhưng đối với khi trưởng thành đã ảnh hưởng không Chẩm Tuyết đang ngây người nhớ về những chuyện khi bé, mãi đến khi em năm đột nhiên lay người cô một cái “Chị! Ông nội nói chuyện với chị kìa.”Vốn dĩ Lục Chẩm Tuyết vẫn chưa thích nghi với múi giờ, tối hôm qua không ngủ được, sáng sớm phải thức dậy, đầu ốc cô lúc này vẫn mơ màng, còn có chút ngây ngẩn, thật sự không nghe được ông nội đang nói gì với năm lại gọi cô thêm một tiếng, mới khiến cô lấy lại tinh thần, ngẩng đầu mờ mịt nhìn về phía ông nội “Dạ? Ông nội gọi cháu.”Ông nội Lục nói “Con nhóc này, lát nữa đi nghỉ ngơi một chút, mấy ngày nay không cần dậy sớm, thích nghi với múi giờ đi đã.” Một lúc sau lại nói “Ông vừa mới nói, cháu cũng không còn nhỏ, đừng có cả ngày chỉ biết chạy nhảy lung tung để sưu tầm phong tục, nên suy xét một chút đến chuyện hôn nhân.”Bình thường Lục Chẩm Tuyết hay nghe anh ba bị giục kết hôn, vừa nghe ông nói vậy đã biết không ổn, cô phản xạ theo tự nhiên, lập tức đem lửa ném qua cho anh ba “Ông nội! Con vẫn còn nhỏ! Anh ba cũng chưa kết hôn, cháu nào dám kết hôn trước.”Vừa dứt lời, đã bị một cái chân khác đá vào chân “ui da” một tiếng, nhìn đến phía anh ba với đôi mắt vô tội, chớp chớp mắt, “Anh ba, sao anh đá em vậy?”Lục Nam Cảnh cười lạnh, anh cà lơ phất phơ tựa vào lưng ghế, bộ dáng xem náo nhiệt rất giống như thiếu đòn, cười nói “Anh không vội, anh vẫn chưa có ai thích hợp. Em thì đâu giống vậy, hai ngày nữa sẽ có vị hôn phu đến cầu hôn rồi.”Lục Chẩm Tuyết đang ăn gì đó, bị một câu của Lục Nam Cảnh dọa sợ thiếu chút nữa bị kẹt ở họng, cô quay đầu ho khan vài cái, em năm ở bên cạnh rót cho cô một cốc nước, “Chị, không sao chứ?”Không có việc gì? Sao có thể không có việc gì chứ?Lục Chẩm Tuyết không chờ nói tiếp, hai mắt mở to, kinh ngạc hỏi ông nội “Vị hôn phu gì? Ông nội, ông đừng làm cháu sợ!”Mẹ cô lại nở nụ cười nói “Hôm qua bạn của ông nội gọi đến mừng thọ ông, hai người nói chuyện một chút, mới nhớ đến hôn ước đã định ra cho con khi bé. Lại thêm, hai ngày nay đúng lúc cháu trai của ông Lâm cũng đến thành phố Giang để công tác, đến lúc đó hai con có thể gặp mặt.”Lục Chẩm Tuyết choáng váng “Ông nội, đây là thời đại nào rồi, làm gì còn phổ biến mấy loại hôn ước như vậy chứ?”Mẹ cười nói “Mẹ vốn đã quên mất rồi. Nhưng mà cũng không bắt buộc các con phải ở bên nhau, có thể làm quen một chút là được rồi.”Hôm qua mẹ Lục Chẩm Tuyết nghe chồng mình nói, vốn dĩ cũng không vui vẻ mấy, đầu năm nay rồi còn có kiểu hôn ước như khi bà xem qua ảnh chụp Lâm Cảnh, ánh mắt ngay lập tức sáng lên, liền sửa lời nói “Ồ, tuy rằng không nhất định sẽ kết hôn nhưng có thể quen biết với nhau, không chừng A Tuyết sẽ thích.”Một bữa cơm này Lục Chẩm Tuyết không biết nên nói gì cho phải, cô sống hơn 25 năm rồi mới biết mình có một vị hôn phu? Sợ đến mức khiến cô hết cả buồn không phải là sinh nhật ông nội, ngay bây giờ cô sẽ lập tức mua vé bay may ra nước ngoài nghỉ ngơi, không cần ở lại nơi này để gặp vị hôn phu gì nghĩ cô càng buồn bực, sau khi ăn sáng xong thì về phòng làm việc, nhưng mở hồ sơ ra đã được nửa ngày cũng không viết được gì. Cô đóng máy tính lại chuẩn bị đi ngủ, bên ngoài cửa đã có tiếng vang ngẩng đầu nhìn về phía cửa một cái, không chút tinh thần nói “Vào đi.”Lục Nam Cảnh đẩy cửa đi vào, đôi tay anh đang đặt trong túi quần tây, cà lơ phất phơ cười. Lục Chẩm Tuyết vừa thấy anh cười, rất tức giận “Anh đủ rồi đấy, nếu anh đến để vui mừng khi người khác gặp họa thì đi ra ngoài ngay.”Lục Nam Cảnh cười, anh đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu một chút, hơi nghiêng người, lười biếng dựa vào cửa sổ, nhìn Lục Chẩm Tuyết lại cười “Em gấp cái gì? Vẫn chưa thấy người ta, làm sao em biết được sẽ không thích?”Lục Chẩm Tuyết ngồi xếp bằng trên giường, cô không vui nhìn Lục Nam Cảnh “Anh đang nói chuyện không để ý lưng đau sao, để em sắp xếp cho anh một vị hôn thê thử xem?”Lục Nam Cảnh xuy một tiếng, “Em nổi giận với anh làm gì, cũng không phải là anh sắp xếp vị hôn phu cho em.” Anh cười, lại tiếp lời “Nhưng nếu em không vui, ông nội cũng sẽ không bắt em phải cưới chồng, đừng sợ.”Lục Chẩm Tuyết nói “Em không sợ. Dù sao nếu họ bắt em gả chồng, em sẽ kéo theo anh xuống nước cùng, anh không kết hôn, cũng đừng mơ tưởng em sẽ kết hôn.”Lục Nam Cảnh hừ lạnh một tiếng, “Em được đấy, chuyện này của em đừng mong kéo anh xuống nước chung.”Dứt lời lại bỏ tay vào túi đi ra ngoài, đến gần mép giường còn thuận tay xoa nhẹ đầu Lục Chẩm Tuyết “Ngủ đi thôi, mắt sưng như quả hạch đào rồi.”Lục Chẩm Tuyết cũng lười suy nghĩ thêm, dù gì cô đang không vui, ai cũng đừng nghĩ sẽ ép được cô. Cô đặt notebook lại trên đầu giường, vén chăn chui vào bên trong, trùm kín đầu rồi ngày sau là sinh nhật 80 tuổi của ông mừng thọ được tổ chức ở sơn trang trên đỉnh núi phía tây thành phố, Lục gia làm kinh doanh đã lâu, ngoại trừ người thân trong gia đình thì còn có các đối tác kinh doanh cũng đến chúc mừng ông rất Chẩm Tuyết được sắp xếp tiếp đón khách ở cửa, đây vốn dĩ là việc làm của Lục Nam Cảnh, nhưng công ty đột nhiên có việc gấp nên anh phải trở về giải quyết, nhiệm vụ này cứ thế ném qua cho Chẩm Tuyết đứng bên ngoài cả một buổi sáng, mặt cười nhiều đến độ cứng ngắt, tay cũng mỏi nhừ, thừa dịp không có ai nên cô lấy điện thoại nhắn tin cho Lục Nam Cảnh “Khi nào anh về vậy? Em mệt muốn chết rồi.” Cô mới gửi tin nhắn xong, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một người đàn ông một thân tây trang giày da đi về phía Chẩm Tuyết nhìn vào đôi mắt đối phương, đột nhiên sững sờ một giây, cô cũng xem như được lớn lên với toàn trai đẹp, gen gia tộc mình cũng không tồi, các anh em họ đều là những đại soái ca đích thực. Nhưng người đàn ông trước mặt này lại đẹp đến mức khiến cô dường như mất lòng Lục Chẩm Tuyết, đẹp nhất chắc chắn là anh ba của cô. Nhưng mà người đàn ông này với anh ba không cùng một kiểu hình. Lục Nam Cảnh là loại đẹp trai lưu manh, cà lơ phất phơ, nhìn đã thấy không đứng đắn. Nhưng người đàn ông trước mắt này, thân hình cao ráo, mặt mày tuấntú mang theo vài phần lạnh nhạt, khí chất cấm dục, thật sự là cố ý mê hoặc lòng Chẩm Tuyết nhìn đối phương đi đến đây, cô cười nhẹ “Xin chào.” Đối phương đưa thiệp mời cho mở ra xem, lúc nhìn đến tên của anh, không khỏi ngây người một chút. Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn về người đàn ông đứng đối Cảnh đặt tay trong túi quần, thấy Lục Chẩm Tuyết nhìn mình, mặt mày anh vẫn lạnh nhạt như cũ, giọng nói cũng rất lạnh lung “Có vấn đề sao?” Lục Chẩm Tuyết lắc đầu “Không có.”Cô cười cười, gấp thiệp mời và trả lại cho anh, nghiêng người tránh sang một bên, “Hoan nghênh anh, Lâm tiên sinh.”Lâm Cảnh lấy thiệp mời, nhanh chóng lướt qua người cô bước vào bên trong, từ đầu đến cuối, ánh mắt anh vẫn không dừng lại trên người Lục Chẩm quay đầu nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Cảnh, trong lòng cô cảm than. Khó trách mẹ cô nói, có lẽ khi nhìn thấy người rồi, cô sẽ thích chăng. Cô thật ra không thể không thừa nhận, dáng dấp vị hôn phu này rất phù hợp với thẩm mỹ của Chẩm Tuyết đứng ở bên ngoài đến lúc 12 giờ trưa, khách khứa có lẽ đã đến đông đủ, cô đang chuẩn bị đi vào bên trong thì nhìn thấy xe của Lục Nam Cảnh đang chạy thoải mái ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh để nghỉ ngơi, chờ Lục Nam Cảnh đỗ xe xong rồi đi Nam Cảnh đỗ xe xong xuôi, ném chìa khóa qua cho nhân viên bãi đỗ xe ở khách sạn, anh bước về phía cô, cười nói “Đặc biệt chờ anh sao?” Lục Chẩm Tuyết cầm một món điểm tâm để ăn, lại nói “Cũng không có gì, nhân vật lớn như anh, em không chờ anh thì sao mà được.”Cô nói, rồi lấy một miếng khăn giấy ướt lau tay, chờ Lục Nam Cảnh đến đây, cùng anh đi vào bên trong. Lúc này cô nói “Em vừa mới nhìn thấy Lâm Cảnh.”Lục Nam Cảnh hơi nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Lục Chẩm Tuyết, cười hỏi “Thế nào? Rất đẹp trai sao?”Lục Chẩm Tuyết cười “Rất đẹp nha. So với anh còn hơn nữa.”Lục Nam Cảnh tranh cãi một tiếng, cười nói “Còn chưa gả chồng, khuỷu tay đã hướng ra bên ngoài rồi.” Khóe môi anh còn hơi cười nhếch lên, nhìn em gái nhà mình cười hỏi “Như thế nào? Nhìn phản ứng này của em, hiện tại gả em đi, em sẽ đồng ý chứ?”Lục Chẩm Tuyết khẽ cười nhẹ, đứng đắn nói “Em làm gì nông cạn như vậy?”Tuy rằng ai cũng thích trai đẹp, nhưng chắc cũng không đến mức nhất kiến chung tình yêu từ cái nhìn đầu tiên như vậy chi cô còn phát hiện tính cách của Lâm Cảnh rất lạnh nhạt, không phải là kiểu người cô vào đại sảnh, các khách khứa đều đã ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, người chủ trì của tiệc mừng thọ đang nói chuyện trên sân khấu, ông nội mặc một bộ trang phục màu đỏ bắt mắt, gương mặt tươi cười ngồi ở dưới sân Nam Cảnh gặp người quen, nên bỏ qua Lục Chẩm Tuyết mà chạy qua chào Chẩm Tuyết nhìn thấy Lâm Cảnh đang bên cảnh ông nội ở phía xa xa, trên mặt ông đều rất vui vẻ, đang nói gì đó với cả mọi người trong nhà đang ngồi trên bàn dường như đều đang nhìn Lâm Cảnh, Lục Chẩm Tuyết nhìn tư thế này, lập tức hoảng sợ, ông nội sẽ không hồ đồ đến mức đem cô ra ngoài tiêu thụ đấy chứ?Trong lòng cô bất an, ai biết cô vừa mới đi qua, bác hai đã lập tức giữ chặt cô, cười nói với Lâm Cảnh “Nhìn một cái đi, đang nhắc đến, A Tuyết đã đến rồi.”Bác hai vui vẻ nói “A Tuyết , chúng ta đang nói đến đến hôn sự của cháu và Lâm tổng đây.”Trong lòng Lục Chẩm Tuyết thầm kêu không xong rồi, cô theo bản năng nhìn Lâm Cảnh, phát hiện đối phương lại lười biếng dựa lưng vào ghế ngồi, anh cũng đang nâng mắt đánh giá mắt anh rất sâu, nhìn không ra cảm xúc gì, cũng không biết được anh đang suy nghĩ đầu Lục Chẩm Tuyết tê rần, cảm thấy vô cùng xấu đến gần em năm rồi ngồi xuống, trong đầu chỉ có một ý niệm, hy vọng họ hàng vạn lần đừng nhắc lại hôn sự này rằng cô thừa nhận rằng Lâm Cảnh rất tuấn tú, nhưng không đến mức khiến cô yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, càng đừng nói đến chuyện hôn ước này, còn yêu cầu người ta cưới thực tế, cô vừa liếc mắt nhìn Lâm Cảnh ngồi ở đối diện, nhìn ra trong đôi mắt kia rất không có kiên vậy chắc cũng cảm thấy chuyện hôn sự này rất nhàm may ông nội cũng có chừng mực, không đề cập quá nhiều về chuyện hôn sự này, chỉ đơn giản hỏi Lâm Cảnh về tình hình sức khỏe của ông nội dù vừa rồi cô nhìn ra được sự thiếu kiên nhẫn lóe lên trong mắt Lâm Cảnh, nhưng anh đối với ông nội vẫn lễ phép và khách không đợi Lục Chẩm Tuyết thở ra một hơi, bác hai vẫn tiếp hỏi Lâm Cảnh về chuyện hôn sự, nói xuôi nói ngược một lúc, thậm chí rất thái quá muốn lát nữa cô đưa Lâm Cảnh ra bên ngoài đi dạo, làm quen với Giang Thị một chút, cũng thuận tiện bồi dưỡng tình cảm một Chẩm Tuyết lớn như vậy vẫn là lần đầu gặp phải tình huống xấu hổ như vậy, nhưng càng khiến cô hổ thẹn hơn chính là sự mất kiên nhẫn trong mắt anh đã lộ rõ ra Chẩm Tuyết đang dự định lên tiếng cắt ngang lời của bác hai đang thao thao bất tuyệt kia, cha mẹ cô kính rượu khách khứa xong, lại cầm ly rượu đi về phía này, lúc này mới chính thức cắt đứt bác cha cô đầy vui tươi, nâng ly rượu nói với ông nội “Cha, hôm nay là sinh nhật 80 tuổi của cha, con trai và con dâu đại diện cho các anh chị em trong nhà kính cha một ly, nhiều năm như vậy, ba đã vất vả rồi! Chúc người phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn.”Ông nội rất vui vẻ, cũng đứng lên, nói một tiếng cảm ơn với những người khách khứa, toàn hội trường đều nâng ly chúc hi phân đoạn nâng ly chúc mừng kết thúc, Lục Chẩm Tuyết tùy tiện bịa một lí do để đi mang theo áo khoác đi ra bên ngoài, vừa đến cửa đã gặp phải Lục Nam Cảnh mới nghe điện thoại trở về, anh cảm thấy kỳ quái, giữ chặt cô “Sao đã đi rồi? Ăn cơm xong rồi sao?”Lục Chẩm Tuyết vâng vâng đáp lời, dặn dò Lục Nam Cảnh, “Anh ba, anh canh chừng bác hai, đừng để bà ấy lại nói những lời không thể hiểu nổi, thật là quá mất mặt.”Cô nó rồi quay người rời đi, mới được bước lại dường như nghĩ đến cái gì, quay lại mượn chìa khóa xe của Lục Nam Cảnh, rồi nhanh chóng đi ra ngoài.“Lái xe chậm thôi đấy.” Lục Nam Cảnh dặn dò cô một câu, nhìn bóng lưng em gái mình, hơi mỉm cười. Anh nghĩ chắc do bác hai nhắc đến chuyện hôn sự trước mặt Lâm gái này của anh từ nhỏ đã rất sĩ diện, nếu là bác hai làm trò, chai mặt không ngừng để cập đến chuyện hôn ước, coi như là chuyện thường tình,lấy tính tình Lục Chẩm Tuyết, ngày thường chắc chắn sẽ nổi giận, hôm nay vẫn còn có thể chịu đựng, cũng coi như là kì tích Nam Cảnh đi đến bàn chính, quả nhiên nghe thấy bác hai vẫn đang nói đến chuyện hôn sự, nói từ giao tình của ông nội và ông của Lâm Cảnh rồi đến giảng đạo về hôn ước, mà rõ ràng Lâm Cảnh đang không cũng có thể nhìn ra Lâm Cảnh không hài lòng với chuyện hôn sự này, nhưng bác hai vẫn xem như không mà nói, anh ấy đang tựa lưng vào ghế, vậy nên anh dùng chân đá về phía bác hai để ở dưới hai a’ một tiếng, trong lúc nhất thời tất cả mọi người đều quay sang nhìn bà mặt em năm Lục Dao ngây thơ, hỏi “Bác hai, bác bị sao thế?”Chị dâu bác hai Lưu Phân cũng theo bản năng nhìn về phía Lục Nam Cảnh, anh không nhìn bà nhưng bà cũng đoán được Lục Nam Cảnh đá, rốt cuộc nhà này sao lại dám không để trưởng bối vào mắt vậy, tính cách cuồng vọng thế này cũng chỉ có Lục Nam trong nhà còn sợ anh, nên bà nhất thời cũng không dám nói gì thêm, đành phải giữ im lặng lại.
Edit An TĩnhLúc Lâm Cảnh từ thành phố Giang trở về thành phố S đã là đầu tháng mười trừ lần này có trợ lý Tiểu Dương đồng hành ra, dường như không có người nào phát hiện ra được tâm trạng của Lâm Cảnh không tốt, thậm chí là trở nên ngột ngạt nặng người như Lâm Cảnh, nếu đã muốn che giấu cảm xúc của mình thì chắc chắn sẽ không ai phát hiện ra vẫn giống như thường ngày, chăm chỉ làm việc, sau khi nhân viên trong công ty đã tan sở hết, anh vẫn thường xuyên ở lại làm thêm sống giống như đã quay về quỹ đạo ban đầu, thật yên lặng, không một chút gợn sóng trừ bị công việc vùi lấp bận rộn cũng không nhận ra có sự thay đổi đặc biệt đó là một ngày cuối tuần, Lâm Cảnh về nhà ăn cơm theo thường lệ, trong lúc ăn cơm, mẹ đã hỏi anh về chuyện tình cảm dạo gần mặt Lâm Cảnh vẫn không thay đổi gì, bình thản đáp lời “Con bận rộn. Không có thời gian.”Mẹ Lâm nói “Bận rộn đi nữa cũng không thể chỉ mãi lo công việc được.”Vừa dứt lời đã mở điện thoại di động ra tìm mấy tấm hình của các cô gái, đưa đến trước mặt Lâm Cảnh, “Đã sắp hết năm rồi, con bớt chút thời gian ra, đi gặp mặt người ta nhé.”Lâm Cảnh không nhìn mấy tấm hình đó, anh đặt bát đũa xuống, đứng dậy nói “Công ty có việc, con đi trước ạ.”Vừa nói liền xoay người đi đến phòng khách, cầm áo khoác rồi rời đi. Tính tình của Lâm Cảnh, mọi người trong nhà đã luyện thành thói quen. Không người nào có thể nhúng tay vào chuyện của anh Lâm thở dài một hơi, “Công việc, công việc, cả ngày chỉ biết mỗi công việc thôi. Kiếm được nhiều tiền như vậy thì có ích lợi gì chứ.”Em gái Điềm Điềm dùng nĩa xiên một miếng trái cây trong dĩa lên, vừa ăn vừa nói “Mẹ, không nên lo lắng làm gì. Không chừng anh con là hoa đã có chủ từ lâu rồi đó.”Mẹ Lâm buồn cười nói “Hoa đã có chủ, cũng có thấy nó dẫn ai về nhà đâu.”Dạo gần đây Lục Chẩm Tuyết hết sức buông thả bản thân, đại đa số thời gian đều ở nhà chơi, thỉnh thoảng có hẹn bạn ra ngoài gặp mặt đi dạo, còn không thì đến nhà ông nội ăn cơm gần đến cuối năm, các anh chị em sống ở các thành phố khác đều trở về, nhà ông nội cũng trở nên náo nhiệt hơn hôm đó, Lục Chẩm Tuyết nằm dài trên ghế ở ban công phòng ngủ ngắm tuyết, trong đầu cô đột nhiên nhớ đến Lâm Cảnh, lần cuối hai người họ gặp mặt, đã là vào hai tháng nhớ đến câu hỏi ngày đó Lâm Cảnh đã hỏi mình, có phải cô hoàn toàn không thích anh hay thật sự không thích anh sao?Nói ra thì ngay cả chính bản thân cô cũng không dám thừa như cô đã không thích, tại sao ban đầu lại phải nhanh chóng dứt ra như phải cũng chỉ bởi vì cô phát hiện mình đã rung động trước anh đó sao, sợ đến cuối cùng không thể khiến cho Lâm Cảnh yêu mình, ngược lại còn khiến bản thân lún vào quá sâu ngày đó, cô gặp Tần Hâm, kể lại chuyện này, Tần Hâm kinh ngạc hỏi lại cô “Vậy nên cậu đã từ chối anh ta?”Lục Chẩm Tuyết ừ một Hâm rất không hiểu, hỏi cô tại sao lại làm Chẩm Tuyết suy nghĩ rất lâu, mới nói “Cậu không cảm thấy hai đứa mình không thích hợp với nhau hả?”“Không thích hợp ở chỗ nào?”“Gia đình, tính cách, tất cả mọi phương diện đều không thích hợp.” Tần Hâm nói “Nhà cậu cũng không hề thua kém đâu nha.”Lục Chẩm Tuyết cười nói “So với Lâm Cảnh thì còn kém xa. Tớ chỉ là vô tình trèo cao đến anh ta thôi, cảm thấy anh ta sẽ không thích tớ đâu.” “Làm sao cậu biết anh ta nhất định sẽ không thích cậu? Cậu có thể đừng tự xem thường chính bản thân mình như thế được không?”Cô trả lời “Tớ hiểu rất rõ bản thân mình. Tính cách của tớ thế nào cậu còn không biết sao, khi cãi vã, tớ chắc chắn sẽ không bao giờ nhận thua. Nếu thật sự ở bên nhau, cứ xem như bây giờ anh ta thích tớ rồi sớm muộn cũngsẽ có lúc anh ta chán nản tớ mà thôi. Tính cách của hai người đều không thể bù trừ cho nhau. Đến lúc đó cả hai đều cảm thấy chán ghét đối phương, chi bằng bây giờ giữ lại một chút hảo cảm của nhau thì tốt hơn.”Tân Hâm thấu hiểu cô, nói “Tớ thấy cậu hình như đang sợ việc yêu đương.”“Ừ.” Lục Chẩm Tuyết không giấu diếm gì. Cô sợ. Thứ tình cảm này rất dễ biến chất. Cô sợ một khi mình đã lún vào thật sâu, cuối cùng đối phương lại chưa từng yêu mình. Cô lại không thể bày ra dáng vẻ khóc sướt mướt được, quá khó thế thì thà rằng lúc ban đầu đừng nên bắt đầu chính là tốt nhất. Tần Hầm bảo cô chính là một người điển hình cho chủ nghĩa tiêu cực. Cô thừa chi cô cũng cảm thấy Lâm Cảnh không thích cô nhiều đến như vậy. Tính cách của anh, có lẽ chỉ là không cam lòng mà óc của Lục Chẩm Tuyết rất hỗn độn với nhiều suy nghĩ, bên ngoài cửa sổ tuyết vẫn đang rơi. Trên những tán cây có từng mảng tuyết đọng năm năm nay hình như lạnh hơn mọi đang suy nghĩ rất nhiều chuyện lung tung, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên quay đầu ra nhìn về phía cửa một cái mới nói “Vào đi.”Tay trái của Lục Nam Cảnh đặt trong túi quần, còn trên tay phải đang cầm một miếng bánh ngọt đi vào, thấy Lục Chẩm Tuyết đang nằm trên ban công ngắm tuyết, cười nói “Em sướng quá nhỉ.”Anh đi đến ban công, đưa miếng bánh ngọt trong tay cho Lục Chẩm Tuyết, “Dì Dương mới nướng xong, bảo anh mang lên cho em một phần.”Lục Chẩm Tuyết cười híp mắt nhận lấy, “Cảm ơn anh ba.”Lục Nam Cảnh đặt hai tay vào túi quần, dựa lưng lên lan can ban công, nhìn Lục Chẩm Tuyết, nói “Năm nay em có chuyện gì à? Sao lại im lặng nhưvậy? Mọi năm lúc ăn tết, không phải em sẽ ở dưới lầu đánh bài sao?” Lục Chẩm Tuyết buồn cười, trả lời anh “Em nào có. Đó là do quá nhàm chán thôi.”“Năm nay không nhàm chán hả?” Lục Nam Cảnh nhìn cô, cười hỏi “Hay là ở trên lầu nói chuyện phiếm với bạn trai?”Lục Chẩm Tuyết cười giễu cợt, “Chó má.” Lục Nam Cảnh cười chợt nhớ đến, nhìn Lục Nam Cảnh, nghi ngờ hỏi anh “Anh ba, tại sao anh lại không kết hôn ạ?”Lục Nam Cảnh ngước mắt nhìn cô một cái, “Sao đột nhiên lại hỏi đến chuyện này?”“Tò mò thôi.”Anh cười nhẹ, “Có nguyên nhân cả. Cuộc hôn nhân của ba mẹ anh, em cũng không phải chưa nhìn thấy, từ khi anh bắt đầu có trí nhớ, chỉ toàn ba ngày có một trận cãi vả nhỏ, năm ngày lại có một trận cãi vả lớn, cho đến bây giờ cả gia đình chưa bao giờ có một cuộc sống yên ổn. Em không biết khi còn bé anh đã phiền muộn trong lòng thế nào đâu, hận không thể khiến cho hai người họ lập tức ly hôn.”Lục Chẩm Tuyết suy nghĩ một lúc, lại hỏi “Nhưng quả thật nếu có một người yêu thương mình thì vẫn tốt hơn, đúng không?”Lục Nam Cảnh nghi ngờ nhìn cô, “Thế nào? Sao hôm nay lại hỏi nhiều như vậy? Có thích ai rồi à?”Cô lắc đầu, “Không có. Đột nhiên nhớ đến nên thảo luận qua thôi.”Lục Nam Cảnh rũ mắt, như đang suy nghĩ gì đó, thật lâu sau mới trả lời cô “Không biết, anh chưa từng gặp.” Nói rồi anh lại ngước mắt nhìn về phía Lục Chẩm Tuyết, nói tiếp “Nhưng anh không yêu đương, em biết mà.” Lục Chẩm Tuyết nói “Anh nhớ cẩn thận đó. Vô tình như vậy, ngày nào đó lại vấp té rầm một cái, là anh xong đời luôn.”Lục Nam Cảnh bật cười, không đưa ra câu trả này quả thật anh không hề nghĩ đến, cũng có một ngày anh lại té nhào đau như dịp tết đến, mọi người đều tụ họp ở nhà ông nội. Trong sân treo rất nhiều lồng đèn, đỏ đỏ hồng hồng, rất chi là náo đêm, mọi người luôn ở bên cạnh chơi đánh bài với ông nội đến khuya, đói thì đi làm nấu mấy món đơn giản ăn khuya. Tóm lại mấy ngày ăn tết này, dường như không ai đi ngủ sớm nay là giao thừa nên mọi người sẽ đón năm mới đến lúc trời sáng. Nhưng một người hễ mệt nhọc là ngủ như Lục Chẩm Tuyết, lại rất ít khi miễn cưỡng bản đêm, mẹ và bác tư đang nấu sủi cảo ở phòng bếp, Lục Chẩm Tuyết ngồi trên ghế sofa ở phòng khách xem chương trình xuân vãn nhàm chán, một bên vừa bóc hạt dưa ăn họ cả đánh xong một ván bài, đi đến ngồi xuống bên cạnh Lục Chẩm Tuyết, cũng cầm một nắm hạt dưa lên bóc ăn Chẩm Tuyết chợt nhớ đến lời nói lần trước của Lâm Cảnh, chuyện ban đầu liên quan đến sự việc ở suối nước nóng trên sơn trang, bảo cô nên về hỏi lại anh họ cả, chuyện lúc ấy là như thế nào sẽ ấy cô quên mất, nhưng bây giờ đột nhiên nhớ lại nên hỏi nói cô thật thấp thật nhỏ, vừa bóc hạt dưa vừa nói “Anh cả, em có một chuyện muốn hỏi anh.”“Hỏi đi. Chuyện gì?” Lục Phong vừa nói vừa bóc hạt dưa bỏ vào Chẩm Tuyết im lặng một lúc, mới nhỏ giọng hỏi “Sau khi Lâm Cảnh đến nhà chúng ta từ hôn, có phải anh đã đi tìm anh ta không?”Động tác cắn hạt dưa của Lục Phong hơi khựng lại một hồi, anh nghiêng mặt sáng, nhìn về phía Lục Chẩm Chẩm Tuyết cũng nhìn anh, hỏi “Có phải hay không?”Lục Phong sợ run lên, “Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này? Lâm Cảnh nói với em sao?”“Thì anh cứ trả lời em là có hay không đi. Đêm đó ở suối nước nóng trên sơn trang, anh đi tìm anh ta, đã nói gì thế?”Lục Phong chần chừ, im lặng thật lâu cũng không nói mắt Lục Chẩm Tuyết vẫn cứ nhìn chằm chằm vào anh, hỏi một câu “Không phải là anh đã nói lời khó nghe gì với anh ta rồi chứ?”Chuyện đã qua rất lâu, hôm nay Lục Phong đã bình tĩnh hơn nhiều, trong lòng anh có bao nhiêu thẹn, im lặng một hồi, liền trả lời cô “Đúng vậy. Lúc đó anh cảm thấy Lâm Cảnh đẹp trai lịch sự, rất xứng đôi với em. Cộng thêm lúc đó anh muốn dựa vào quan hệ để làm thân với cậu ta, nên đã thúc đẩy chuyện hôn nhân của hai người.”Lục Chẩm Tuyết nghe vậy thì mày cau lại, “Vậy rốt cuộc lúc đó anh đã nói gì?”Lục Phong hơi xấu hổ, nói “Lúc ấy anh đã phân tích với Lâm tổng về những điểm tốt nếu cậu ta kết hôn với em.”Sắc mặt Lục Chẩm Tuyết trầm xuống.“Anh ta cưới em thì có lợi ích gì chứ? Không phải chính anh cũng rõ ràng sao, muốn anh ta cưới em, thì phải có lợi ích sao? Anh đang muốn bán em cho anh ta à?”Lục Phong rũ thấp mắt, không nói tức giận nên giọng nói của Lục Chẩm Tuyết rất to, trong lúc bất chợt mọi người đều quay đầu nhìn về phía hai đang ngồi đánh bài ở bên bàn, thấy Lục Chẩm Tuyết nhìn con trai mình với khuôn mặt tức giận, hỏi “Làm sao vậy A Tuyết? A Tuyết, anh cả đã làm gì con à? Sao con lại dữ như vậy?”Lục Chẩm Tuyết thực sự tức giận. Cô siết bàn tay thành quả đấm, lạnh lùng nhìn Lục Phong chằm đêm nay không phải là giao thừa, cô chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình Nam Cảnh từ bên ngoài đi vào, thấy bầu không khí trong phòng khách hình như không đúng lắm, hơi sững sốt, mới hỏi “Làm sao vậy?”“Đúng vậy A Tuyết, có chuyện gì thế?” Người lớn trong nhà thấy tình hình không ổn cũng lên tiếng hỏi Phong xấu hổ cúi đầu, còn Lục Chẩm Tuyết vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh nhạt nhìn anh ta chằm không khí trong phòng khách trở nên không mấy thoải mái, cô nhìn lạnh lùng nhìn Lục Phong một hồi lâu, cuối cùng vẫn nhẫn nhịn, đứng dậy sãi bước đi ra ngoài.“A Tuyết—-“ Mẹ Lục bưng dĩa sủi cảo đã được nấu xong đi vào, đúng lúc lại nhìn thấy con gái mình nổi giận đùng đùng đi ra nhìn về phía phòng khách, bầu không khí hơi sai sai, không kiềm được sự ngạc nhiên trong Lục Phong vứt bài xuống, đứng lên đi đến trước ghế sofa, lạnh lùng nói “Một đứa cháu trong nhà, lại dùng sắc mặt như vậy nhìn về phía anh cả lớn hơn mình năm tuổi. Cô gái tính tình hư hỏng như thế, chả trách nhà họ Lâm lại muốn từ hôn. Cưới một cô nhóc như thế về nhà, muốn người ta tôn mình lên làm Bồ tát à.”“Mẹ, mẹ thôi tranh cãi đi ạ.”Mẹ Lục nghe những lời này rất chói tai, bà đi vào nói “Lưu Phân, cô nói vậy là có ý gì? A Tuyết nhà chúng tôi thế nào? Con gái tôi tính tình như thế nào, chẳng lẽ tôi không biết sao? Dù cho tính tình con bé không tốt, nó cũng sẽ không vô duyên vô cớ nổi giận, thế sao cô không hỏi xem con trai cô đã gây ra chuyện gì, khiến cho A Tuyết nổi giận đùng đùng như vậy.”Bà đưa tay đặt dĩa sủi cảo lên bàn, lại nói “Còn chuyện hôn nhân đại sự của A Tuyết nhà tôi như thế nào cũng không cần cô quơ tay múa chân ở chúng tôi có tiền, nếu như cả đời này A Tuyết không kết hôn, chúng tôi có thể nuôi con bé được. Tính tình con bé thế nào, không mướn cô phiền lòng giúp, cô có tư cách gì mà quơ tay múa chân trước mặt con bé?”Lưu Phân cười lạnh, nói “Xem kìa, tôi còn đang thắc mắc sao tính tình của con nhóc đó lại hư hỏng như vậy, thì ra đều do mấy người cưng chiều mà sinh hư.”“Con bé là con gái tôi, chúng tôi tình nguyện cưng chiều con bé, có liên quan gì đến cô sao?”“Đủ rồi!” Ông nội tức giận ném hết xấp bài đi, “Đang ăn tết, lại ồn ào như thế à?”Lưu Phân quay đầu kéo tay con trai mình lôi đi, “Đi thôi. Xem ra tết năm nay chúng ta không cần sang đây nữa rồi.”Lục Chẩm Tuyết không hề biết trong nhà đang xảy ra cãi ngồi bên bờ sông hóng gió trời, nhớ lại những lời nói ban nãy của anh họ cả, lại nghĩ đến những câu nói trước kia của Lâm nói là là cô, đoán chừng cũng sẽ nói chuyện không dễ là nhà cô có điều kiện nhưng so với bối cảnh nhà Lâm Cảnh, rõ ràng cách nhau rất họ cả đi tìm Lâm Cảnh nói cái gì mà lời ích với chỗ tốt, muốn anh phải cưới cô, được chút lợi ích đó thì có là gì đâu nhiên cô có thể hiểu được tại sao ban đầu Lâm Cảnh lại đối xử lạnh lùng với cô như trong mắt anh, quả thật cảm thấy động cơ của gia đình cô hoàn toàn không đơn bình tĩnh ngắm nhìn mặt sông ngây ngẩn cả người, sau đó lại ngước nhìn ánh trăng trên chợt cảm khái rằng, năm nay đúng là không thuận lợi chút nào. Lại cảm thấy, cô thật có lỗi với Lâm biết là nguyên nhân xuất phát từ anh họ cả, cô cũng sẽ không đi trả thù Lâm chán ghét của anh dành cho cô, không phải là không có lý do. Càng không phải do anh cao cao tại ở bên ngoài hóng từng cơn gió lạnh, do dự thật lâu, vẫn không biết nên nói lời xin lỗi với Lâm Cảnh thế Chẩm Tuyết lấy điện thoại ra soạn thảo tin nhắn lại xóa đi, xóa đi lại gõ lại, xoắn xuýt hơn nửa tiếng, cuối cùng vẫn không gửi đi, cất điện thoại vào lại túi áo, đi thẳng về nhà.
khi trái tim ❤ anh đã trao em rồi, anh đừng trao ai nữa nhé.. ❤❤TryItWithTikTok
TRENDING Diễn viên Yua Mikami và những tập phim hay nhất 2022 của Yua Mikami 11 tháng ago 86 Lời chúc tiễn bạn Lên Đường may mắn, hay và ý nghĩa nhất 1 năm ago Thần Đồng Đất Việt – Trọn bộ Full 2 tháng ago Thánh nữ Trung Quốc Shen Nana và những bộ phim AV nóng bỏng của Shen Nana 10 tháng ago Doremon – 12 tập truyện dài 3 năm ago Next Prev Home Đọc Truyện 2 Tháng Bảy, 2021 0 0 0 A A trao-anh-trai-tim-em Tags ebook Trao Anh Trái Tim Emepub Trao Anh Trái Tim EmTrao Anh Trái Tim EmTrao Anh Trái Tim Em ebookTrao Anh Trái Tim Em epubTrao Anh Trái Tim Em mobiTrao Anh Trái Tim Em pdfTrao Anh Trái Tim Em prcTrao Anh Trái Tim Em truyệntruyện Trao Anh Trái Tim Em Previous Post Tự Học Giao Tiếp Tiếng Hàn Cơ Bản Next Post Tớ Đã Học Tiếng Anh Như Thế Nào Sachvui Related Posts Thần Đồng Đất Việt – Trọn bộ Full 15 Tháng Tư, 2023 Huyết Thú Vương 25 Tháng Hai, 2022 Tiến Về Phía Nhau PDF 5 Tháng Một, 2022 Doremon truyện ngắn mới nhất Thuốc Gây Ảo Giác 25 Tháng Mười, 2021 Tình yêu pha lê 12 Tháng Mười, 2021 Mong ước lâu bền 12 Tháng Mười, 2021 Trending Comments Latest Diễn viên Yua Mikami và những tập phim hay nhất 2022 của Yua Mikami 27 Tháng Bảy, 2022 86 Lời chúc tiễn bạn Lên Đường may mắn, hay và ý nghĩa nhất 6 Tháng Một, 2022 Thánh nữ Trung Quốc Shen Nana và những bộ phim AV nóng bỏng của Shen Nana 25 Tháng Tám, 2022 Thần Đồng Đất Việt – Trọn bộ Full 15 Tháng Tư, 2023 7 Viên Ngọc Rồng Dragon Ball 6 Tháng Mười Hai, 2020 Smashy Duo Mod APK Vô Hạn Tiền 13 Tháng Sáu, 2023 Animal Crossing Pocket Camp MOD APK Vô Hạn Tiền 12 Tháng Sáu, 2023 Playdead’s INSIDE APK 12 Tháng Sáu, 2023 Hidden Hotel MOD APK Vô Hạn Tiền 12 Tháng Sáu, 2023 Talking Tom Pool MOD APK Vô hạn tiền 12 Tháng Sáu, 2023 Đề Cử Linh Hồn Của Tiền 5 Tháng Mười Một, 2020 Download sách Mẹ Việt Dạy Con Bước Cùng Toàn Cầu Tái Bản 26 Tháng Mười Hai, 2021 Lời Từ Chối Hoàn Hảo 9 Tháng Mười, 2021 301 Câu Đàm Thoại Tiếng Hoa [Review sách, Pdf, Ebook, Tải sách] 11 Tháng Mười Hai, 2021 Top 10 cuốn bán chạy và hay nhất mọi thời đại bạn nên đọc 20 Tháng Mười Hai, 2021 Những Câu Nói Hay Về Giấc Mơ 50 Danh Ngôn Hay – Dr. Khỏe 29 Tháng Mười Hai, 2021
trao anh trái tim em