anh ấy không biết tôi đã chết

Lúc ấy đã khuya. Trong nhà đã ngủ yên, thì Mị trở dậy thổi lửa. Ngọn lửa bập bùng sáng lên, Mị lé mắt trông sang, thấy hai mắt A Phủ cũng vừa mở, một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại. Nhìn thấy tình cảnh như thế, Mị chợt nhớ lại đêm năm trước A Sử trói Mị, Mị cũng Anh Ấy Không Biết Tôi Đã Chết. Đề Cử. Đọc Truyện (0) 6.26 /10 trên tổng số 31 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Tháng thứ hai, đôi khi hắn sẽ mất ngủ. Qua tháng thứ ba, hắn mới đi tìm tôi. Chỉ tiếc là tôi đã chết, hắn không biết. Dù cho tôi có gặp chuyện gi đi nữa, nghĩ đến anh ta, tôi vẫn sẽ cười lên. Chỉ tiếc là anh như cơn gió đêm, không thể lưu lại, và cũng là chấp Tác giả: Tối Chung Chương Thể loại: Ngôn Tình, Ngược Văn án Tôi biết mình và Cố Mạc Tu chảy chung m Vật Trong Tay - Bối Hân. 99 parts. Complete. Thể loại: Hiện đại, cường thủ hào đoạt Số chương: 98 Tên nhân vật: Hà Nghiên, Phó Thận Hành, Lương [ FULL] Ninh Tiên Sinh [Tác giả Thời Tể -- Thể loại: Đam Mỹ, Ngược ] Tháng đầu tiên mà tôi bỏ đi, Lục Giang Minh vẫn ăn chơi sung sướng Tháng thứ hai mà tôi rời đi, Lục Giang Minh thỉnh thoảng sẽ bị mất ngủ Tháng thứ ba mà tôi rời Lục Giang Minh bắt đầu đi tìm tôi Chỉ tiếc là tôi đã chết, hắn không biết [Còn một đoạn chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. Lục tiên sinh, em đi rồi, sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau cho dù là trong giấc Mục Ca đã rời mang theo hết tất cả mọi thứ liên quan đến bản thân, chỉ để lại căn phòng trống Giang Minh nhìn căn phòng âm u, cười nhạo một tiếng, “Lại là cái trò xiếc này”Lần đầu tiên Dư Mục Ca bỏ đi, hắn đã tìm khắp toàn bộ thành phố, hút hết bao thuốc này đến bao thuốc khác, mở to đôi mắt đỏ hoe vì đã lâu chưa nghỉ ngơiLần thứ hai Dư Mục Ca rời đi vì cho rằng tình cảm 8 năm của bọn họ nên kết thúc, vào ngày đó hôm đó hắn đã giải quyết mọi việc bằng cách xóa đi số những người mập mờ với hắn và đá đi những tên tình nhân giờ là lần thứ ba Lục Giang Minh cũng không sốt ruột lắm, bởi vì hắn biết Dư Mục Ca nhất định sẽ trở về.“Anh, em thích anh.” Thiếu niên nhỏ tuổi sắc mặt ửng hồng, đôi mắt xinh đẹp đong đầy hơi nước, bộ dáng làm người ta không nhịn được mà muốn mạnh mẽ yêu thươngVà thực tế thì Lục Giang Minh cũng đã làm như người mây mưa làm tình, bừa bãi phát tiết dục vọng của bản khi làm xong, Lục Giang Minh cúi đầu nhìn xuống những dấu vết trên người của thiếu niên, trong đầu hiện ra khuôn mặt lạnh nhạt của Dư Mục thật là mất Lục, đến đây chơi không?” Đầu dây bên kia phát ra giọng nói thằng bạn thân của hắnLục Giang Minh liếc mắt nhìn đồng hồ, châm điếu thuốc kẹp ở trên tay rồi hút một hơi “Ở đâu?”“Gặp ở chỗ cũ!” Gã bạn thân cúp máyKhi Lục Giang Minh vừa bước vào quán bar, hắn chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc đang ngồi bên cạnh thằng bạn Hắn nhướng mày, khóe môi cong lên lộ vẻ khinh thường, mới chỉ được một tuần mà người kia đã muốn trở về rồi à?Hắn kéo kéo cà vạt, sải chân bước tới“Dư” Vừa mới gọi được một tiếng, thì Dư Mục Ca’ đã lộ ra vẻ mặt khó hiểu quay đầu nhìn qua“Lão Giang, mày đã tới rồi! Có phải người mới tới này rất giống chị dâu hay không.” Lục Giang Minh trượt trượt hầu kết ”Cậu tên là gì?” Bartender mới tới có gương mặt gần giống với Dư Mục Ca của 8 năm trước từ 6 đến 7 phần, cậu ta len lén nhìn hắn một cái, mím môi, vành tai đỏ bừng “Mục Duyên”.Chắc cũng chẳng cần nói thêm gì nữa, mọi việc đều thuận theo tự nhiên. Đêm hôm đó, Mục Duyên khóc nức nở ôm chặt cổ Lục Giang Minh, lần đầu tiên khai bao, cậu ta đã bị Lục Giang Minh mạnh mẽ làm cho bản thân lên đỉnh từ lần này đến lần khácKhai bao=phá trinh năm nay Kim Taehyung rất ít khi chú ý Jeon Jungkook, hắn bị hoa thơm cỏ lạ bên ngoài hấp dẫn đôi mắt khiến hắn say mê quên lối về, trừ khi là có chuyện cần thiết nếu không Kim Taehyung sẽ không chủ động đi tìm cậu, bởi vì hắn biết rõ một khi hai người gặp mặt thì ngoại trừ đánh nhau cũng chỉ là đánh nhau, tất nhiên kết quả cuối cùng là đôi bên đều không có ai vui vẻ dù Kim Taehyung có tính lăng nhăng khắp chốn nhưng hắn cũng chẳng phải là kẻ ngu biết rõ một ngày nào đó, tất cả tình yêu của Jeon Jungkook dành cho hắn đều bị tiêu hao bởi những cuộc cãi vã thì chắc chắn cậu sẽ rời khỏi hắn mà không thèm quay đầu nhìn Taehyung hiểu rõ tính tình của Jeon Jungkook, nếu cậu thực sự nói ra lời chia tay với hắn, chứng tỏ rằng cậu đã hoàn toàn thất vọng về đoạn tình cảm này, thậm chí không muốn gặp lại người đã gây ra tổn thương cho lý do đó cho nên Kim Taehyung mới cố ý giảm bớt số lần gặp nhau của hai người, hắn hi vọng Jeon Jungkook có thể hiểu được rằng những tên bồ nhí của hắn chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển vui chơi qua đường mà thôi, còn Jeon Jungkook cậu mới là người hắn đặt ở đầu quả vậy Kim Taehyung chưa bao giờ biết được Jeon Jungkook sẽ vẽ truyện tranh online, dù Jeon Jungkook chưa từng học qua chuyên ngành hội hoạ nào nhưng cậu thực sự rất có thiên phú trong lĩnh vực nhật lần trước của Kim Taehyung, Jungkook đã đưa một bản phác thảo về gương mặt của hắn, bức vẽ đó đến bây giờ vẫn được hắn cất giữ trong thư khi nhớ lại chuyện chuyện này, Kim Taehyung lập tức từ trên giường đứng lên, ngay cả dép lê cũng chưa kịp xỏ mà lao ngay đến thư phòng.“Nó ở đâu rồi?” Kim Taehyung một bên tìm kiếm một bên cố gắng nhớ lại mình đã để đặt bức ảnh kia ở gian trôi qua cũng đã quá lâu, ký ức khi xưa cũng trở nên mờ Taehyung lục lọi nửa ngày trời cũng chẳng thu hoạch được gì, hắn mê mang ngồi xuống đất, ngơ ngác nhìn tấm thảm dưới đất, sau đó hai mắt từ từ đỏ lên.“Jungkook, em đang hận anh lắm đúng không?”Đến cả quà sinh nhật của em tặng mà anh cũng không tìm thấy, nếu em biết được thì có phải sẽ rất hối hận khi đó đã đồng ý cùng anh ở bên nhau?Kim Taehyung lau đi nước mắt, vịnh bàn đứng dậy, ánh mắt của hắn chợt dừng lại khi vô tình lướt qua một tập thơ trên bànHắn lôi tập thơ ra, tờ giấy trong đó rớt ra ngoài, từ từ rơi xuống mặt Taehyung cúi người xuống nhặt nó lên và mở ra xem, mặc dù nét bút đã mờ đi rất nhiều nhưng qua tấm giấy mỏng này hắn vẫn có thể cảm nhận được lúc ấy Jeon Jungkook đã cực khổ vẽ ra bức tranh này như thế đến khi xem hết bức tranh, Kim Taehyung mới nhìn đến một hàng chữ ở bên dưới.“Anh hiểu được cảm giác cả người đau thương không? Taehyung à, em từ bỏ.”Hai tay của Kim Taehyung không ngừng run lên, cái gì gọi là từ bỏ, hắn không cho phép, tuyệt đối không cho giấy đó của Jeon Jungkook không được tính, cậu nhất định phải đứng trước mặt hắn nhận được sự đồng ý của hắn thì mới được coi như là chia cùng thì Kim Taehyung cũng đã tìm được truyện tranh của Jeon Jungkook Jeon Jungkook lấy bút danh là thù đồ, có fan từng hỏi cậu tại sao lại lấy tên này thì cậu nói xem qua một câu, chợt vui đến lạ, gọi là nhẹ ngâm nga một khúc ly ca xưa, dĩ quân thù đồ bất đồng quydĩ quân thù đồbất đồng quy*thù đồ đồng quy là câu thành ngữ có nghĩa như câu trăm sông đổ về biển, ý chỉ dù ở những nơi khác nhau thì vẫn quy về một mối. Trong đây tách vế raDĩ quân thù đồ – đã không cùng nơi xuất phát với người bất đồng quy – thì cũng chẳng thể cùng người bên nhau Từng đốt ngón tay của Kim Taehyung đều trắng bệch, hóa ra cậu từ lâu đã chẳng muốn cùng hắn dây dưa nữa tranh không dài, mỗi một câu nói đều là những chuyện xưa xoay quanh giữa các nhân vật xưa rõ ràng thực ấm áp nhưng Kim Taehyung lại cảm thấy trong đó chứa một sự nhàn nhạt đau thương.“Chuyện xưa đến đây là kết thúc, Myung và Heun không có phiên ngoại, bởi vì tôi không vẽ ra được tương lai của bọn họ, thực xin lỗi.”Tại sao lại không vẽ ra được tương laiLà bởi vì bọn họ không có tương lai sao?

anh ấy không biết tôi đã chết