tôi thật sự không muốn làm nhân vật phản diện

Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! FULL - (Chương 7) - Tác giả Tam Thiên Phong Nguyệt Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Mèo đen oán niệm phát hiện, phản ứng của sư tôn thật sự quá mức nhanh nhẹn, mỗi lần mình muốn làm cái gì, cũng luôn không thể thực hiện được. Vân Triệt tiếp được mèo đen, nhàn nhạt đặt nó lại bên cạnh bể. Mèo đen ngồi xổm xuống, vẻ mặt ai oán mà nhìn Vân Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! Chương 73: Đường Tiểu Hề bán thảm! Chương trước Chương tiếp Đường Minh Hề kỳ thật có nghĩ tới làm thế nào để thẳng thắn thừa nhận sự tình của chính mình với Đường Vân. Nhưng cậu trăm triệu không nghĩ tới, sẽ dùng phương pháp thảm thiết như vậy rồi bị anh trai cậu phát hiện. Truyện Tôi Thực Sự Không Muốn Làm Nhân Vật Phản Diện! - Chương 59 với tiêu đề 'Đường Tiểu Hề thật đáng thương!' Nghĩ lại thì chính cậu cũng thật bội phục sự chuyên nghiệp của Phó Nghênh, trời lạnh như vậy mà càng ngày càng bỏ dần quần áo trên người xuống [ Nhân Vật Phản Diện Ốm Yếu Không Muốn Nỗ Lực ] Tác giả: Lộc Thập Editor: Sâm Sâm Wordpress: tumosam.home.blog Thể loại: Đam mỹ, xuyên sách, hiện đại, niên hạ, đoàn sủng, chủ thụ, HE, 1×1 Thụ cá ướp muối, ôn nhu ngốc ngếch x Công chó săn nhỏ phúc hắc giả vờ ngoan ngoãn Nhân vật chính: Tạ Hà x Tạ Hành Dữ chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. Niên hạ, đô thị tình duyên, hào môn thế gia, xuyên sách, thâm trầm bệnh kiều chó dữ công X không có tim không có phổi yên vui phái Đại tiểu thư thụ, có truy thê nơi hỏa táng Tích phân 1,621,089,024 Nguồn Tấn Giang . ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần Hoàn 87 tuổi + 1 lần chết lâm sàn . ๖ۣۜNhử mồi Đường Minh Hề xuyên qua đến một quyển phế vật nam chủ nghịch tập trong tiểu thuyết, thành nam chủ vợ cả Trong tiểu thuyết, vì nhục nhã nam chủ, vợ cả mọi cách dằn vặt hắn, đánh đập hắn, cuối cùng bị nam chủ bẻ gẫy tay chân, ném vào biển rộng, vạn cá mập cắn xé Xuyên việt tới Đường Minh Hề ... Đương nhiên là dành thời gian ôm nam chủ cái đùi lớn a! Đối xử tốt với hắn, cho hắn ăn, đưa hắn xuyên, trở thành trong lòng hắn bạch nguyệt quang! Nhưng mà "Bẩm báo Đường ít, Diệp Hành đã kinh tại bão tuyết bên trong quỳ một ngày một đêm rồi!" "Bẩm báo Đường ít, Diệp Hành đã bị treo ở cửa ba ngày ba đêm!" "Bẩm báo Đường ít, Diệp Hành liền đi gặp Đường Nặc cái kia tiểu con đĩ ti tiện rồi!" ta thật sự không có cách nào cứu chữa à Văn án nhị Thanh La vịnh thượng, Đường Minh Hề cùng Đường Nặc đồng thời bị bắt cóc Cướp bóc thương chỉ vào Đường Minh Hề, phía sau là vách đá vạn trượng, biển sâu vòng xoáy "Diệp thiếu, thê tử cùng tình nhân, chọn một cái đi." Đường Minh Hề đôi môi run rẩy Diệp Hành, ta không biết bơi. Diệp Hành xốc mí mắt, hờ hững Đường Nặc, lại đây. Liếc mắt một cái cũng không có nhìn hắn. Đường Minh Hề mất đi hết cả niềm tin, thả người nhảy xuống vách núi, chôn thây bi Chương 26 Ghen Đường Minh Hề nằm ở trên giường xem tin nhắn của Diệp Hành, lọt vào trong cuộc trò chuyện ngắn ngủi của mình. nam chính đã mời tôi đi ăn cơm, xem ra vẫn chưa chán ghét tôi chứ? Hơn ở chung đã được hơn nửa năm, tôi và cậu cũng xem như là bạn bè, nếu không tôi cố gắng thử ôm cái bắp đùi lớn đi? Môn thể thao nhảy cầu khó như vậy, nhảy xuống biển còn khó hơn, không muốn cố gắng bơi lội đâu QvQ. Đường Nhị Tử lăn lộn trên giường một lúc, cầu sinh dục chiến thắng lòng may mắn. Dù sao tính cách của Diệp Hành là khẩu Phật tâm xà như vậy, ung dung thản nhiên. Ai biết được có phải hắn đang giả vờ hay không? Ngộ nhỡ hắn là một diễn viên có kỹ năng diễn xuất rất tốt thì sao . Cẩu nam nhân, hoàn toàn không đáng tin. Duy nhất có thể đáng tin chỉ có kỹ thuật nhảy cầu hoàn mỹ của mình! Đường Minh Hề ôm gối nằm bằng tơ lụa, lập tức thay đổi suy nghĩ, cầm cái hộp bảo thạch bằng nhung màu lam trên tủ đầu giường để thưởng thức. Sáng hôm nay, món quà sinh nhật mà cậu đặt cho Diệp Hành vào hôm trước, ghim cài áo hoa cúc bằng ngọc bích của Sri Lanka trị giá ngàn vạn, cùng với giấy chứng nhận giám định, được SA của Minh Hề Nhất Hiệu tự mình đưa tới. Vốn dĩ hôm trước có thể lấy được ghim cài áo kiểu báo đốm, nhưng Đường Minh Hề yêu cầu bọn họ bỏ thêm một chút công nghệ. Dưới cái đuôi con báo đốm khắc một hàng chữ Diệp Hành là chó. Không biết Diệp Hành đeo lên không biết bao lâu mới có thể phát hiện mình mắng hắn. Đường Minh Hề thoải mái nằm trên giường, nhìn một lúc thì bỏ ghim cài áo vào cái hộp nhung. Lại nói tiếp, Diệp Hành mời cậu ăn cơm, không có nói là buôi trưa hay buổi tối, tất nhiên Đường Minh Hề ngầm thừa nhận là buổi tối. Suy cho cùng chẳng lẽ cậu trang điểm chọn quần áo không cần thời gian à . Đứa con nhà giàu khéo léo đâu có sợ nửa đêm đi bệnh viện khám gấp cũng phải làm ra bộ dáng người bệnh đúng không . Đường Minh Hệ thay một bộ âu phục màu Champagne, nhìn vào trong gương cảm thấy vô cùng hài lòng. Mình xinh đẹp như vậy, tại sao có thể không có ai thưởng thức chứ? Cậu lấy điện thoại ra chụp một tấm, thuận tay gửi cho Vương Mẫn và Diệp Hành. “Vù vù” hai tiếng, hai người đều trả lời rất nhanh. Vương Mẫn Cục cưng là khuôn mặt thần tiên, rơi lệ rồi. Nếu như nói nhìn trai đẹp nhiều một chút có thể kéo dài tuổi thọ, vậy bây giờ tớ đã trường sinh rồi TvT. Khuôn mặt theo một chuỗi meme emoji dài. Cái rắm cầu vồng* thổi đến vô cùng thuần thục. * Cái rắm cầu vồng 彩虹屁 Có nghĩ là fans luôn muốn thổi phồng thần tượng của mình, kiểu khen ngợi dù đánh rắm cũng là cầu vồng. Đường Minh hề Mèo con đi từ Diệp Hành Cổ áo quá thấp, có thể cài cái nút trên cùng. Đường Minh Hề liếc mắt xem thường Nối tiếp Kiến thức nóng, ngày 12 tháng 2 năm 1912 nhà Thanh hạ chỉ thoái vị, lúc đó nhà Triều cũng diệt vong, khoảng cách chỉ qua một trăm mấy năm. Diệp Hành ? Đường Minh hề . Sao cẩu nam nhân? Trên thế giới còn là chỉ có “Chị em” hiểu mình . Diệp Hành Màu sắc rất nổi, buổi tối vào giờ xuất phát, tôi sẽ tới đón. Khung chat Wechat không chút lưu tình cho hắn một dấu chấm than màu đỏ, hơn nữa nhảy ra một nhóm hệ thống nhắc nhở Còn chưa phải bạn tốt của hắn, xin hãy gửi lời mời kết bạn trước, đối phương đồng ý lời mời mới có thể trò chuyện. … … Ngày sinh nhật của Diệp Hành, lần đầu tiên Đường Minh Hề mặc âu phục màu Champagne mà cậu chọn từ trước, cổ áo ghim hai viên bảo thạch ngọc lục bảo, một ghim cài áo màu bạc tinh tế ở giữa cổ áo sơ mi, lúc cậu đi lại sẽ nhẹ nhàng dao động. Diệp Hành đợi cậu trước chiếc Maybach được nửa tiếng, lúc Đường Minh Hề xuất hiện trước mặt hắn, giống như lại “Cao thêm” vài cm. Tầm mắt của hắn liếc nhìn đôi giày da đầu tròn hiệu Louis của Đường Minh Hề, trong ánh mắt hùng hồn lộ ra vẻ “Vậy thì sao tôi chính là cao do đế lót bên trong đó” của Đường Minh Hề, di chuyển ánh mắt đi. Thật ra Đường Minh Hề cũng không lùn, nhưng cậu vẫn không biết tại sao phải luôn đặc biệt coi trọng chiều cao của mình. Diệp Hành vĩnh viễn không thể hiểu chi phí đắt đỏ, kỳ lạ là bình hoa có phí bảo trì hơn trăm triệu. Hắn kéo cửa xe ra, Đường Minh Hề cúi người. Áo sơ mi hoàn mỹ mấy nghìn đô la bao trùm thân thể đơn thuần của cậu, cài nút cổ áo, cài đến cái nút trên cùng. Bạch Dương Tư Trù đang ngồi ở đường lớn bên sông Thương phồn hoa, là một nhà hàng tư nhân chỉ mở cho hội viên. Mỗi tháng phí nhập hội đều cần mười vạn, chủ nhà hàng là Trần Gia Tân – con trai của vua ẩm thực Mia, tên tiếng anh là Jeffrey. Trần Gia Tân có ba người anh trai và một chị gái, phía dưới còn có một em gái, mẹ của hắn ta là vợ lẻ, nói khó nghe một chút là tình nhân. Nhưng mà cha của Trần Gia Tân thích nhiều con trai thì nhiều phúc, chỉ cần người phụ nữ bên ngoài sinh con trai thì đều có thể về nhà nhận tổ quy tông. Anh ba của hắn cũng bởi vì kế thừa quyền trong nhà mà ngày nào cũng đánh đến đầu rơi máu chảy, dường như Trần Gia Tân là người đạo Phật, bán đi một phần cổ phần công ty ra ngoài, mua một tòa nhà bằng phẳng nằm ở bên cạnh sông Thương, đổi thành hội quán tư nhân. Lợi dụng quan hệ trong giới của bản thân, bắt đầu làm ăn. Đầu óc của hắn ta nhạy bén, miệng cũng ngọt, nổi danh là “Gái bán hoa”, cuộc sống không ngừng phát triển. Đường Minh Hề chính là khách hàng lớn của hắn ta. Lúc Bạch Dương Tư Trù khai trương, Trần Gia Tân mời cậu tới làm nghi ngờ cắt băng. Vị trí tối nay cũng là sớm lưu lại khu ngắm cảnh cho Đường Minh Hề, vị trí một cái quạt lớn bên cửa sổ, bị hai bức bình phong Vân Mẫu trị giá trăm vạn, lưu lại không gian tầm mười mét vuông. Ngoài cửa sổ là sông Thương đang nhẹ nhàng chảy, ánh đèn rực rõ, cái bóng xa hoa đồi truỵt của con sông lớn. Người chơi violin mặc váy dài màu đen rủ xuống chờ đợi một lúc, đợi Diệp Hành và Đường Minh Hề vừa ngồi xuống, tiếng đàn violin du dương đã vang lên bên tai. Trần Gia Tân nghe nói Đường Minh Hề đã tới, cố ý chạy từ trong biệt thự ra nói vài câu khách sáo với cậu. Đường Minh Hề cũng nở nụ cười chào hỏi với bạn bè của hắn tới chỗ của mình. Đề tài chỉ là cổ phiếu, giá trị thành phố, mở công ty hay gì đó. Cho đến khi Đường Minh Hề bị hỏi đến mất kiên nhẫn, Trần Gia Tân nhìn sắc mặt của cậu rồi vội vàng nói mình có chuyện bận rộn, vội vàng tạm biệt rời khỏi. Đường Minh Hề nghe thấy cổ phiếu đã thấy phiền, ở trong cơn vô cùng xui xẻo, người duy nhất không xui xẻo chính là con nhà giàu không lo ăn mặc. Ai còn muốn thảo luận đề tài xã súc* với xã súc chứ . * Xã súc 社畜 Là một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản. [社] trong [會社] Câu lạc bộ/ tập thể, [畜] trong [家畜] Gia súc có nghĩa là “Súc vật của công ty”. Từ ngữ này xuất hiện từ những năm 1990 và dần trở nên phổ biến tại Nhật Bản, sau đó lan rộng ra các nước trong khu vực Đông Á. Xã súc dùng để chế giễu những người vì lợi ích của công ty mà gạt bỏ tôn nghiêm của bản thân họ. Từ việc ăn uống đến ngủ nghỉ đều rất qua loa, luôn sẵn sàng bán mạng vì công việc. Nói thêm một câu cũng rất đau khổ có được không . Hai người ngồi xuống chưa được một lúc, nhân viên phục vụ đã bưng đồ ăn tinh xảo lên trên bàn. Vừa rồi sự không kiên nhẫn của Đường Minh Hề đã bị quét sạch, lúc Diệp Hành động đũa, đột nhiên cậu quát lên “Ngừng lại.” Diệp Hành khó hiểu nhìn cậu. Đường Minh Hề lấy điện thoại ra, chụp mỗi món anh mà cậu cảm thấy xinh đẹp, định dạng là hình vuông, rồi mới thỏa mãn ngồi xuống. Giọng nói của Diệp Hành lạnh nhạt “Đang làm gì?” “Chụp ảnh đó.” Đường Minh Hề lộ ra vẻ đương nhiên. Thuận tiện nôn ọe nam chính không có tư tưởng cuộc sống ở trong lòng. Ăn cơm không chụp ảnh thì giống như là ăn chùa D Tuy rằng luôn muốn tới ăn Bạch Dương Tư Trù, nhưng lúc lên đồ ăn, ham muốn ăn uống của Đường Minh Hề lại không có mãnh liệt như vậy. Buổi chiều cậu ăn hai miếng bánh ngọt, bây giờ cũng không phải quá đói bụng. Hơn nữa cậu rất kén ăn, không ăn hành tây, củ tỏi và củ thực vật, không ăn nội tạng động vật, củ cải trắng xào, rau thơm, rau cần, cá hấp thì chỉ ăn bong bóng cá và mang cá, không ăn cà chua nấu chín, cải trắng, khoai tây sợ, nhưng mà khoai tây cắt thành miếng thì ăn được.. Ngay sau đó một bàn đồ ăn tiếp theo, Đường Minh Hề chọn ăn vài món rồi cẩn thận bỏ đũa xuống. Bắt đầu P hình ảnh mình mới vừa chụp. Diệp Hành đã quen thói kén ăn của cậu, một món ăn lên tiếp, hầu như đều vào trong bụng của mình. Đợi Đường Minh Hề P hết hình ảnh rồi để điện thoại xuống, Diệp Hành dừng lại, vô thức cầm điện thoại của mình xem vòng bạn bè. Đường Minh Hề chưa đăng lên. “Tôi đi nhà vệ sinh để rửa tay.” Đường Minh Hề lên tiếng chào hỏi rồi đi tới nhà vệ sinh. Diệp Hành chỉ ngồi yên chờ Nhị Tử trang điểm trở về. Vào giờ cơm, khách bên ngaofi bức bình phong Vân Mẫu để dùng cơm cũng từ từ tăng lên. Hôm nay Hạ Lăng về nước, năm đó bạn học cấp ba của hắn ta chuẩn bị một bữa tiệc tẩy trần cho hắn ta, định sẽ ở trong Bạch Dương Tư Trù. Bạn học từng có quan hệ không tệ đều lăn lộn đến có hình có dáng ở Ninh Thành, lúc Hạ Lăng trở về cũng chỉ là người cao cấp của Hằng Long, vô cùng có tiền đồ. Có mối quan hệ thân thiết với bạn học, người bạn học cấp ba bên cạnh Hạ Lăng đều cố ý lôi kéo quan hệ với anh ta, lúc đi vào, ở đâu cũng tâng bốc Hạ Lăng. Mới đầu còn nói về Hằng Long trên bảng A, không biết từ lúc nào đề tài đã chuyển tới đột nhiên nhắc đến Đường Minh Hề. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Bình phong Vân Mẫu, Diệp Hành tựa lưng vào ghế ngồi, đôi mắt hơi cụp xuống. “Lăng, còn nhớ Đường Minh Hề hay không?” Giọng nói của Hạ Lăng nhẹ nhàng “Làm sao có thể không nhớ, bọn tôi đã nhiều năm không gặp rồi.” “Nói đi có phải không, ở Ninh Thành của chúng ta không ai không biết danh tiếng của Đường Nhị Tử có đúng không?” Một tiếng cười khẽ, một người nói “Vậy Đường Minh Hề biết cậu về nước chưa?” “Tôi còn nhớ rõ trước khi xuất ngoại đã chọc tức Đường Minh Hề, ngồi ở trong rương hành lý không để cho tôi đi.” “Chỉ chớp mắt đã nhiều năm như vậy, lúc đó cậu ấy mới học cấp hai, lớn lên rất giống con gái.” “Cũng không phải là con gái, Thành Thiên lởn vởn sau lưng Lăng, loại vợ như vậy, khỏi phải nói là ngoan cỡ nào.” “Lăng, Đường Minh Hề muốn kết hôn, cậu có biết không?” Bỗng nhiên trong bình phong lập tức im lặng. Giọng nói dịu dàng của Hạ Lăng vang lên “Tôi không biết.” Trong giọng nói có thể nghe được sự kinh ngạc và không vui. “Ở nước ngoài không biết cũng đúng. Ngày Đường Minh Hề đính hôn đã điên cuồng truyền bá bên trong giới ở Ninh Thành, không ai ngờ rằng cậu ta gả cho một người đàn ông. Lại là hôn lễ mà ông của cậu ấy tự đính ước. Tay của Hạ Lăng hơi cuộn lại, siết chặt lòng bàn tay nói “Cậu ấy kết hôn với đàn ông hả?” “Đúng vậy. Một con người nghèo khổ không có danh tiếng, chưa từng nghe qua đã xuất hiện ở đâu, làm rể hiền của Đường gia chưa tới một năm, Minh Hằng và Hoàn Vũ đều bị anh ta khống chế.” “Muốn tôi nói, Đường Minh Hề gả cho một đứa nhóc miệng còn hôi sữa, còn không bằng gả cho cậu. Lăng, tôi thấy Đường Minh Hề vẫn rất yêu thích cậu đó, nghe em họ của cậu ấy nói, cậu ấy nghe được tin tức quay lại, cũng đã tự chọn quà đó.” Sắc mặt của Hạ Lăng có hơi không thoải mái, nghe thấy Đường Minh Hề chọn quà cho mình, mới hơi dịu đi một chút. “Đừng nói đùa nữa, sẽ gây phiền phức cho Hề đó.” Bạn học không chú ý tới tâm trạng của Hạ Lăng, tự mình thảo luận. “Nhưng mà không ai chịu được tính khí của Đường Minh Hề, vừa muốn nuông chiều lại còn phá gia, trừ anh trai của cậu ấy ra thì ai nuôi nổi cậu ấy chứ.” “Đúng vậy. May là năm đó Lăng không có ở bên cạnh cậu ấy, nếu không thì thành “Chị dâu” của chúng ta thật đó, đây mới là quá choáng.” “Ngoại trừ khuôn mặt thì không có bản lĩnh nào khác.” “Đàn ông cũng không phải dựa vào khuôn mặt để kiếm sống, còn phải xem Lăng của chúng ta, không nói tiếng nào liền biến thành người cao cấp của Hằng Long, bao nhiêu người phấn đấu nửa đời người đều không thể bò lên chỗ cao này.” … Tiếng thảo luận càng lúc càng xa, giống như vào trong bao sương* thì đã không còn tiếng động rồi. * Bao sương 包厢 Nghĩa là một gian phòng lớn, tách biệt, chuyên để ăn, chơi, giải trí. Đường Minh Hề đi từ phòng vệ sinh ra, vừa ngồi xuống đã khẽ phàn nàn “Cũng không biết đèn trong nhà vệ sinh âm u như thế nào, chiếu cho mặt của tôi cũng trở nên trắng bệch rồi.” Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy biểu cảm của Diệu Hành, có hơi sững sờ. Tại sao nam chính lại có vẻ mặt không vui vậy? Không phải chứ, lẽ nào lúc cậu đi vệ sinh đã xảy ra chuyện gì sao. Đường Minh Hề nhìn xung quanh một lúc, cũng không thấy nhân vật khả nghi nào. “Ăn xong chưa.” Diệp Hành lạnh lùng mở miệng “Ăn xong rồi thì đi thôi.” “Ôi , chờ một chút.” Đường Minh Hề vội vàng đứng lên. Diệp Hành người cao chân dài, khuôn mặt lạnh lùng để lại một câu rồi đi nhanh tới chỗ thanh máy. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Đường Minh Hề bị sắc mặt của hắn làm cho khó hiểu, chờ tới lúc cậu đuổi tới thang máy, vậy mà cẩu nam nhân Diệp Hành cũng không đợi cậu vào thang máy, trực tiếp tự mình đi xuống dưới rồi! ??? Đường Minh Hề không hiểu tại sao. Trong thang máy nhảy từ tầng bốn từ từ xuống tầng một. “Ting ——” một tiếng, thang máy mở ra. Gió đêm ở sông Giang quét qua mặt của Diệp Hành, dường như lúc này hắn mới lấy lại tinh thần, ý thức được bản thân đã làm gì. Là nghe được lời nói của Hạ Lăng và đám bạn của hắn ta cho nên mới tức giận như vậy à. Lồng ngực giống như bị vật lạ chặn lại, làm cho hắn không thể giải tỏa sự khó chịu. Diệp hành bắt đầu xem xét bản thân, rõ ràng trước đây chưa từng có cảm giác này. Nếu như nói vào nửa năm trước, bởi vì hắn che giấu tài năng, tích góp từng chút thực lực, quả thật lúc làm quen với Đường Minh Hề là có ý đồ biểu diễn sự xuất sắc. Như vậy vừa rồi sự thay đổi ở trong lòng đã vượt xa khỏi dự đoán của hắn. Diệp Hành đã sắp quên đi bộ dạng mơ hồ của đối phương lúc mới quen biết Đường Nhị Tử. Tất cả chỉ còn lại Đường Minh Hề có suy nghĩ xảo trá và sự diện nhưng lại yếu ớt. Trước đây cậu là loại người đó sao? Đôi mắt của Diệp Hành từ từ trở nên sâu thẳm. “Diệp Hành!” Đường Minh Hề đuổi theo từ trên lầu xuống, chạy đến có hơi thở gấp. Lúc này cậu liền hối hận tại sao bản thân lại muốn kê hai miếng lót đế giày, lúc chạy giống như đang đi cà kheo có được không QvQ. Đường Minh Hề cảm giác giống như mình đang mang giày cao gót. Hơn nữa đáy lòng khâm phục cô gái có thể mang giày cao gót cả ngày rồi, tại sao lại có thể phát minh ra loại đồ vật tra tấn người như vậy QvQ! Diệp Hành xoay người, nhìn thấy tay của Đường Minh Hề đang cầm một hộp bánh ngọt. “Mua bánh ngọt hả?” “Đương nhiên sinh nhật phải mua bánh ngọt rồi, chúc mừng sinh nhật.” Đường Minh Hề nói “Còn mua một bộ quần áo trẻ em nữa, không cần cám ơn.” … Ánh mắt của Diệp Hành rơi vào bánh ngọt, không biết là vừa rồi vị chua khó hiểu nổi lên ở trong lòng, đùng một cái đã biến mất hết. Đường Minh Hề đứng yên bất động, chỉ là cầm bánh ngọt lên, lung lay vài cái. Cái biểu cảm này giống như là đang nói Còn không nhanh chóng cầm giúp bổn thiếu gia đi? “Tôi đi mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lúc.” Đường Minh Hề hơi khom người đấm chân, ngang ngược kiêu ngạo nhìn Diệp Hành, hiển nhiên là trách hắn vừa rồi đi quá nhanh. Mười phút, anh ngồi trên cái ghế ở cái vườn gần đó, ôm bánh ngọt của Diệp Hành, yên tâm thoải mái để chân lên đùi của Diệp Hành, chờ nam chính đấm chân cho mình. Ôi, những ngày có thể sai khiến nam chính, thật sự qua một ngày thì ít hơn một ngày rồi, bản thân phải biết quý trọng . Đường Minh Hề nhìn đồng hồ, đã chín giờ rưỡi tối rồi. Cậu vội vàng mở bánh ngọt trong tay ra, mùi thơm của bơ đập vào mặt. “Còn chưa ăn bánh ngọt, phải nhanh chóng cầu nguyện.” Đường Minh Hề buông chân xuống, sau đó bỏ bánh ngọt lên chân, có hình có dáng cắm ngọn nến số “18” lên trên. “Ui. Không có bật lửa!” Đường Minh Hề vội vàng nói “Tôi đi mượn cái bật lửa.” Ai ngờ vừa chuẩn bị đứng dậy từ trên ghế thì đã bị Diệp Hành túm lại. “Đi dâu mượn bật lửa?” “Vườn đó.” Đường Minh Hề nghi ngờ nói “Vừa rồi lúc tới đây tôi thấy rất nhiều đàn ông đứng hút thuốc trong rừng cây.” Diệp Hành nhìn vẻ mặt ngây thơ của Đường Minh Hề, sửng sốt một lúc. “Có biết cái vườn nổi tiếng trong giới đồng chí không?” “Đồng chí?” “Kết bạn đồng tính.” … … Kết bạn gì chứ, mặt của Đường Minh Hề bình tĩnh suy nghĩ, cũng không thể tình hữu nghị đơn thuần giữa đàn ông với đàn ông chứ. Diệp hành lạnh lùng giải thích “Nhìn thấy những người hút thuốc bên rừng cây, chính là đợi liệp diễm* đó. Nếu như ai vừa ý anh ta, sẽ đi qua hỏi mượn bật lửa của anh ta, đại biểu là mời đối phương cùng qua đêm nay. Xác định còn muốn đi mượn không?” Đường Minh Hề giật mình, liên tục lắc đầu “Không mượn nữa QvQ.” Tại sao nam chính hiểu biết nhiều thứ như vậy . “Vậy làm sao bây giờ? Không có lửa thì làm sao thắp nến.” Đường Minh Hề yên lặng nhìn hắn “Biết đánh lửa không?” “Không biết.” Diệp Hành bị suy nghĩ không thực tế của cậu chọc tức đến nở nụ cười “Nhưng tôi biết sử dụng Alipay.” Một phút sau, Diệp Hành mua một cái bật lửa giá rẻ ở một cửa hàng trở về, thuận lợi thắp ngọn nến “18” tuổi. Lúc này hắn có hơi mờ mịt, từ khi đưa theo em gái ẩn núp tới Ninh Thành, đã hai năm chưa có ai tổ chức sinh nhật của hắn. Giọng nói thúc giục của Đường Minh Hề ở bên tai “Thất thần làm gì vậy, nhanh chóng cầu nguyện đi!” “Tôi không có nguyện vọng.” Hả? Chẳng lẽ không phải là tôi muốn xây dựng đế quốc buôn bán của bản thân à, tôi muốn nắm giữ mạch máu kinh tế của toàn cầu à? Đường Minh Hề thấy Diệp Hành không cầu nguyện, ngay sau đó cướp lời của hắn trước “Nếu như chưa có nguyện vọng, tôi giúp cậu cầu nguyện hai câu đi.” “Hy vọng Đường Minh Hề có thể phát tài.” “Hy vọng Đường Minh Hề có thể vĩnh viễn là trai đẹp!” “Không phải là giúp tôi cầu nguyện à?” Diệp Hành lạnh nhạt nói thêm một câu. Đường Minh hề “.” “Mau thổi nến đi.” Lúc hắn cúi đầu, trong lòng của Diệp Hành vẫn còn ước thêm một nguyện vọng. Mặc dù hắn không tin những thứ này. Hy vọng, sinh nhật năm sau cũng giống như năm nay. Lúc ngọn nến dập tắt, mắt hạnh của Đường Minh Hề phản chiếu lấy ánh nến, không hề báo trước nhìn vào mắt của Diệp Hành. Nhịp tim của cậu giống như là ngọn lửa trên ngọn nến, chớp lên một cái. Thổi ngọn nến xong, Đường Nhị Tử cũng không làm nữa. Trong vườn quá nhiều muỗi, hắn cảm thấy mình đã thành một túi máu hình người rồi, một sức lực thúc giục Diệp Hành nhanh chóng về nhà. Diệp Hành cầm theo bánh ngọt đứng lên, Đường Minh Hề nhớ lại khoảng cách từ vườn đến bãi đỗ xe. Cho nên ngồi cố định trên cái ghế dài. Diệp Hành lạnh nhạt nhìn cậu … Đường Minh Hề cẩn thận ra hiệu hai chân của mình không cách nào đứng thẳng đi lại trong thời gian ngắn. Mở miệng nói “Tôi không muốn đi.” Chỉ tiếc ám hiệu của cậu hoàn toàn không có tác dụng, Diệp Hành hoàn toàn không để ý tới ý của cậu. Đường Minh Hề bị ném bỏ ở trên ghế dài trong vườn QvQ! Cẩu nam nhân! Vừa rồi còn không phải là vì đuổi xuống đây mới chạy nhiều như vậy sao. Nếu không thì cậu đâu cần đứng ở đây để cho muỗi đốt chứ? Đường Minh Hề tức đến không chịu được, đuổi theo bước chân của Diệp Hành, mạnh mẽ kéo lấy cà vạt của hắn. Kéo lại thân thể của Diệp Hành, kéo hắn xoay lại một chút. Lúc này có một giọng nói của một đôi mẹ con đi ngang qua. Mẹ nắm lấy Samoyed, nói với con gái “Bé cưng con có dắt chó ra ngoài, nhất định phải cầm chặt dây xích chó có biết không, nếu không chó sẽ cắn người đó.” Bé gái dùng sức gật đầu. Sau đó nhìn thấy Đường Minh Hề đang nắm lấy cà vặt của Diệp Hành, giống như mình đang nắm dây xích chó. Trẻ em không chút kiêng nể nói “Anh trai cũng đang dắt chó hả?” Đường Minh Hề … Diệp Hành … Chương trước Mục lục Chương sau Chương 108 Đại kết cục Đường Minh Hề nói xong câu đó liền hối hận. Cậu chợt nhớ chỉ số thông minh của mình và ai kia không giống nhau, dẫu sao cũng là tổng tài một giây có thể kiếm hơn một tỷ, chẳng may chỉ nghe mấy lời này đã dễ dàng suy luận ra cậu không phải người của thế giới này thì sao giờ? Vì thế, sau khi Diệp Hành ném qua một ánh mắt nghi hoặc, Đường Minh Hề liền ngậm miệng không nói. Qua một lát, đại khái cảm thấy mình trầm mặc cũng rất cổ quái, Đường Minh Hề bổ sung “Tôi cảm thấy leo núi rất mệt.” Chùa Linh Phúc ở trên một ngọn núi vùng ngoại thành. Trên núi là khu thắng cảnh nên không cho xe cộ đi vào, dù là xe của Đường gia cũng chỉ có thể chạy đến sườn núi, nửa ngọn núi còn lại phải tự mình leo lên. Chuyện này đối với nhị công tử ra cửa chỉ ngồi xe chuyên dụng, bung dù cũng phải nhờ người khác cầm mà nói chính là cực hình. Thật ra Đường Vẫn đã sớm nghĩ tới chuyện Đường Minh Hề không chịu leo núi, cũng nghĩ đến việc để cậu đợi ở lưng núi. Nhưng tế tổ Đường gia là đại sự, nhị công tử là con cháu ruột thịt, không đến đó làm sao được? Vì thế Đường Minh Hề đành phải leo hàng trăm bậc thang, sau đó chết cũng không chịu động. Đường Minh Hề coi mặt mũi như mạng sống, đương nhiên sẽ không ở trước mặt mọi người mệt như một con chó nhỏ. Cậu cực kỳ bình tĩnh ngồi ở trong đình, cao quý lãnh diễm nói “Nghỉ ngơi lát đã, mọi người đi trước đi.” Vệ sĩ hai mặt nhìn nhau, Đường Vân cười nói “Tiểu Diệp ở lại với em ấy đi. Chúng ta đi trước.” Chờ một đám người mênh mông cuồn cuộn đi rồi, Đường Minh Hề bắt đầu lộ nguyên hình, nháy mắt liền leo lên lưng Diệp Hành. “Tôi không đi nổi rồi TvT!” Diệp Hành sợ cậu té ngã, vội vàng ôm lấy cậu, Đường Minh Hề thà chết không chịu xuống, Diệp Hành thấy không có cách nào, vì thế hù dọa “Anh xác định muốn tôi cõng anh lên núi?” Trả lời hắn chính là cái gật đầu của Đường Minh Hề. “Không sợ mất mặt?” Trả lời hắn chính là sự trầm mặc của Đường Minh Hề. Xem ra Đường bình hoa nhỏ vẫn là bình hoa loè loẹt quen thuộc kia. Nhưng sau một thời gian, Đường Minh Hề đã bị lười biếng đánh bại “Ngẫu nhiên…… vứt mặt mũi một lần, cũng không sao.” Cậu tỏ vẻ ác bá “Ai dám cười tôi, tôi liền khai trừ hắn.” Đường Minh Hề thực sự không đi nổi nữa. Ngẩng đầu vừa thấy, rất tốt, cậu tuyệt đối không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ này Diệp Hành cõng cậu đi dọc theo thềm đá giữa sườn núi, không biết có phải dạo gần đây Đường Minh Hề lại giảm béo hay không, hắn luôn cảm thấy đối phương nhẹ hơn một chút. Người kia ở trên lưng hắn rất yên tĩnh, Diệp Hành cũng không chú ý cậu đang nghĩ cái gì. Lúc sắp đến đỉnh núi, chùa miếu lộ ra một phần nóc, Đường Minh Hề chợt cảm thấy cảnh này rất quen mắt. Giống như mình đã tới ngôi chùa này rồi. Nhìn quá mãnh liệt, thậm chí Đường Minh Hề còn hơi hoảng hốt. Bất quá loại cảm giác này không tính là lạ, trước kia cũng có rất nhiều, chẳng hạn như trước nay chưa từng đi qua đâu đó, nhưng sẽ có ảo giác hơi quen thuộc. Khoa học giải thích rằng đó là một trong những kết quả hoạt động mô phỏng của não bộ, lý do giải thích tại sao một nửa đại não xử lý thông tin nhanh hơn nửa còn lại. Xuống khỏi lưng Diệp Hành, cảm giác đó vẫn không biến mất. Sư phụ của Chùa Linh Phúc đã chuẩn bị xong thức ăn chay và nước trà, Đường Minh Hề uống một ngụm, ngồi dưới cây bạch quả rất lớn nghe Phật pháp. Diệp Hành vứt cho cậu một cái ánh mắt “Anh nghe hiểu được sao”, khiến Đường Minh Hề cảm thấy bản thân đang bị xem thường. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại Tuy rằng cậu nghe không hiểu thật. Đường Vân sợ cậu đã đói bụng, cầm chút điểm tâm của chùa Linh Phúc cho Đường Minh Hề ăn. Nhìn các sư phụ tay làm điểm tâm, Đường Minh Hề định cắn một miếng nhỏ cho có lệ, quả nhiên một chút đường cũng không bỏ TvT! Miếng đầu tiên là Đường Minh Hề biểu đạt lòng tôn kính của mình. Miếng thứ hai —— tuyệt không sẽ không bao giờ cắn miếng thứ hai, dư lại đều cho Diệp Hành ăn! Đường Minh Hề uống ngụm trà, hòa tan hương vị điểm tâm ở trong miệng. Cậu quay đầu nhìn chùa Linh Phúc, nói “Anh, sao em có cảm giác đã tới nơi này nhỉ?” Đường Vân thuận miệng tiếp lời “Hóa ra Tiểu Hề còn nhớ.” Đường Minh Hề? Đường Vân cười cười “Anh còn tưởng lúc đó em quá nhỏ nên quên mất.” Đường Minh Hề nghĩ thầm chẳng lẽ mình quả thật đã từng tới đây? Cho dù có tới, hẳn cũng không phải cậu, có thể là ký ức của nguyên chủ. Tránh cho nhiều lời nhiều sai, Đường Minh Hề bèn cười ha ha chuẩn bị lảng qua đề tài khác. Tuy cậu cảm thấy anh trai đối với mình cực kỳ tốt, cậu cũng rất thích Đường Vân, nhưng dẫu sao người này cũng không phải anh ruột của mình. Dựa theo bản chất đệ khống cuồng ma của đối phương, nếu biết em trai ruột đã chết, người trước mắt bây giờ là giả…… Đường Minh Hề nắm chặt tách trà. Không ngờ Đường Vân hệt như mở chốt ký ức, nhớ lại cảnh tượng năm đó Đường Minh Hề đến đây lần đầu. “Khi đó em còn nhỏ, hơn nữa thân thể cũng không tốt lắm.” Đường Vân thở dài “Một năm kia trong nhà cũng xảy ra rất nhiều chuyện.” Đường Minh Hề mơ hồ có thể thấy được từ trong ký ức của nguyên chủ, năm này quả thật xảy ra rất nhiều chuyện. Đầu tiên là cha mẹ chết vì tai nạn xe cộ, sau đó chính mình trượt chân rơi xuống nước. Đường Vân nói “Năm đó sau khi từ chùa Linh Phúc trở về, em liền sốt cao, ba ngày sau mới tốt lên.” Lúc ấy hắn canh trước giường bệnh Đường Minh Hề, suốt ba ngày ba đêm, thật ra lúc đó rất nhiều người đều nói Đường Minh Hề chịu không nổi, mùa đông còn rơi xuống nước, thể chất vốn dĩ đã kém. Cuối cùng giống như kỳ tích, vào ngày thứ tư, Đường Minh Hề mơ màng tỉnh lại. Chỉ là, sau khi tỉnh lại thì tính cách hoàn toàn thay đổi. Đường Vân trước sau đều quy kết vấn đề vì ba mẹ, dẫu sao Đường Minh Hề tận mắt nhìn thấy Đường Tuyết Giác động tay động chân với Thẩm Đông Thanh ngay trong nhà, không hề phong độ, đảo loạn toàn bộ ấn tượng của Đường Minh Hề, thậm chí Đường Tuyết Giác còn lấy gạt tàn đánh Thẩm Đông Thanh. Đường Minh Hề còn nhỏ tuổi chạy lại khuyên can, bị Đường Tuyết Giác tát ngã xuống đất. Nếu Đường Vân về muộn, chỉ sợ Đường Minh Hề cũng sẽ bị đánh. Trải qua chuyện như vậy, tính cách thay đổi cũng rất bình thường. Đến nỗi sau mười mấy năm, để bù lại món nợ mà mình nợ Đường Minh Hề, Đường Vân càng thêm dung túng cậu, cơ hồ xưng được là cưng chiều, dù cậu muốn sao trên trời cũng có thể hái xuống cho cậu. Đường Minh Hề thở dài. Yên lặng Đường Minh Hề nghĩ thầm, chính là vì vậy nên nguyên chủ mới càng ngày càng kiêu căng, cuối cùng hại chết toàn bộ Đường gia. Tuy nhiên, đó là lần đầu tiên Đường Minh Hề nghe Đường Vân nói về chuyện năm đó nguyên chủ tỉnh lại rồi tính cách thay đổi hoàn toàn. Có khả năng là vì cậu có kinh nghiệm xuyên qua, cho nên vừa thấy giả thiết sau khi tỉnh lại tính cách thay đổi liền không hẹn mà nghĩ đến đoạt xá trùng sinh. Vừa bị rơi xuống nước, vừa biến thành con người khác, nên đừng nói nguyên chủ “Đường Minh Hề” đã bị người khác xuyên qua một lần trong thời điểm 5 tuổi nhé? Sau khi xuống khỏi chùa Linh Phúc, rơi xuống nước, sốt cao, rất khó để người khác không nghĩ đến có cô hồn dã quỷ đáng sợ gì đó bám theo tiểu thiếu gia về nhà. Dẫu sao dựa theo lời Đường Vân, khi đó nguyên chủ tận mắt nhìn thấy cha mẹ cãi nhau, hơn nữa ngay sau đó lại đón tin dữ cha mẹ đều qua đời, chắc chắn tâm tình non nớt đã bị tổn thương nặng nề. Trạng thái tinh thần cực kém, dễ bị yêu tà nhập thân! Thế giới này chuyện xuyên sách trái với định luật khoa học như vậy đều có, có yêu ma quỷ quái cũng rất bình thường mà?! Đường Minh Hề nghe xong dọa cả mình, sởn tóc gáy ngay lập tức. “Anh!” Đường Minh Hề vội vàng cắt ngang Đường Vân. Đường Vân ném qua một biểu cảm nghi hoặc. Đường Minh Hề chột dạ nói “Chuyện trước kia em đều quên hết rồi.” Này không phải nói dối. Quả thật bản thân Đường Minh Hề không nhớ rõ chuyện trước năm năm tuổi, không phải nguyên chủ, mà chính bản thân cậu. Cậu sau khi học tiểu học mới ý thức được mình cũng không nhớ rõ chuyện hồi nhỏ. Bao gồm nhà trẻ là cái gì, học ở nơi nào, học ghép vần gì, một chút cũng không nhớ, vì thế mẹ cậu còn dẫn cậu tới không ít danh y trong ngoài nước, kiểm tra CT cũng làm không biết bao nhiêu lần, đại não cũng không có cái vấn đề gì, trạng thái tinh thần cũng bình thường. Chỉ có khi một lần đến phòng khám tâm lý ngoại quốc nào đó, bị người ta hỏi qua khi còn nhỏ có chịu thương tổn gì hay không, bác sĩ hoài nghi cậu bị chướng ngại ký ức có tính bi thương, bởi vì bài xích chuyện trong hồi ức gây tổn thương quá lớn với mình nên thân thể khởi động cơ chế phòng ngự, khiến bản thân tự động xóa bỏ ký ức đó. Đương nhiên mẹ cậu không tin. Căn cứ vào lời của mẹ thì Đường Minh Hề lúc năm tuổi có thể ăn có thể ngủ, quan hệ trong nhà cũng rất hoà thuận, sao có thể có bị tổn thương được. Hơn nữa sau khi năm tuổi liền bắt đầu hiểu chuyện, còn biết giúp mẹ giặt quần áo, hoàn toàn không giống Hỗn Thế Ma Vương trước kia…… Nghĩ đến đây, Đường Minh Hề bỗng nhiên dừng lại. Một vài chi tiết nhỏ chưa từng nhớ tới chợt nhảy vào ký ức cậu. Quả thật trước kia mẹ thích treo chuyện mình hồi nhỏ ở bên miệng. Nhưng Đường Minh Hề kiên quyết phủ nhận đứa cuồng bạo kia là mình, này chẳng khác gì phụ huynh nói lúc nhỏ mình cực kỳ nghịch ngợm, sao Đường Minh Hề lúc 5 tuổi đã đánh bạn bè ở nhà trẻ đến chảy máu đầu được! Nghe nói khi đó còn bồi thường mười mấy vạn tiền thuốc men, mới một sự nhịn chín sự lành, Đường Minh Hề kiên quyết không thừa nhận đó là mình Cậu chính là thanh niên 4 tốt đấy Tuy nhiên, lúc nguyên chủ 5 tuổi tính cách cũng thay đổi, mà mình lại không nhớ rõ ký ức năm 5 tuổi, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp? Đường Minh Hề lo lắng sốt ruột tự hỏi một chút, nhớ mình đã xem mấy bài báo, nói không phải có chuyện bản thân cho rằng xuyên qua sau đó mới hiểu rõ kỳ thật là không phải sao. Không thể nào không thể nào, xác suất nhỏ như vậy sẽ không đến lượt mình chứ? Nhưng, nếu như vậy thật cũng không tệ lắm. Dù sao tới cũng tới rồi, Đường Minh Hề mặc kệ có phải người của thế giới này hay không, cậu đều sẽ không rời đi . Thời gian tự hỏi của Nhị công tử rất hữu hạn. Vài vấn đề không hỏi a nguyên nhân, đơn giản liền không tự hỏi nữa! Buổi tối ở chùa Linh Phúc ăn cơm chay, pháp sư trụ trì Diệu Kính chuẩn bị cơm chay cho Đường gia. Đường Minh Hề ngoài miệng không nói gì, yên tĩnh ngoan ngoãn làm bộ ăn hai miếng, phát huy thiên phú làm bộ làm tịch ưu tú nhất trần đời, gắp đông gắp tây, trên thực tế một ngụm cũng chưa ăn. Cơm chay thật sự quá nhạt nhẽo TvT Sao trên thế giới lại có kiểu dùng mì làm thịt TvT Kết quả không ăn cơm tối chính là chưa đến 9 giờ đã đói bụng. Trên núi không có gì ăn, Đường Minh Hề liền thành thật làm ổ trong chăn, tận lực giảm bớt hoạt động chân tay, cũng sử dụng lý do này để từ chối Diệp Hành động tay động chân ở trên giường. “Phật môn trọng địa, chú ý chừng mực.” Đương nhiên, ngày đông lạnh như vậy, vẫn cần Diệp Hành làm ấm giường! Vào lúc Diệp Hành lên giường liền chui vào lòng đối phương, tìm vị trí thoải mái nhất thường nằm. Phòng của họ là phòng tốt nhất trong chùa Linh Phúc, có một cửa sổ bằng gỗ, bên ngoài cửa sổ có thể thấy tuyết rơi dày đặc, núi non thanh tao yên tĩnh đến lạ thường. Mùa đông, ngay cả tiếng chim kêu cũng đều không có. Đường Minh Hề bị máy sưởi sưởi đến mơ màng, chưa được vài phút đã ngủ. Kết quả Diệp Hành chợt nắm lấy tay cậu, thình lình nói “Đường Minh Hề, trước kia tôi từng mơ một giấc mơ.” Đường Minh Hề “Ừm ừm ừm” gật đầu lung tung. Nhưng giây tiếp theo, lời nói của Diệp Hành khiến cậu tỉnh táo trong nháy mắt. “Tôi mơ thấy tôi giết anh.” …… Giấc mộng này có chút không may mắn đấy, nam chủ ca! Đường Minh Hề ha hả một tiếng “ Ngày nghĩ gì đêm mơ cái đấy à?” Diệp Hành “Thế cũng phải là ——” “Được rồi, cậu không cần phải nói nữa.” Đường Minh Hề đột nhiên che miệng hắn, dùng ngón chân cũng biết cẩu nam nhân Diệp Hành này sẽ nói cái gì, cậu cảnh cáo “Phật môn trọng địa! Cấm nói linh tinh!” Diệp Hành bắt lấy cổ tay cậu, hôn một chút. Đường Minh Hề điều chỉnh một tư thế thoải mái ở trong lòng hắn, lẩm bẩm nói “Cậu mơ thấy mình giết tôi như nào?” “Tôi mơ thấy.” Kế tiếp, Diệp Hành lại có chút không biết mở miệng thế nào, cánh môi mấp máy, ánh mắt cũng nặng nề nhìn chằm chằm một chỗ. Hắn không biết nên hình dung cảnh trong mơ như thế nào, nó quá chân thật. Trong mơ hắn vì cốt tủy của Diệp Nguyệt, không chút do dự giết chết Đường Minh Hề, không, nói đúng ra không phải giết, mà là tra tấn. Trong mơ hắn hận Đường Minh Hề thấu xương, không chỉ muốn cốt tủy của cậu để cứu em gái, mà còn cầm tù, bắt cậu trở thành túi máu hình người, sau khi ép khô một giọt giá trị cuối cùng của liền không chút do dự đẩy Đường Minh Hề xuống biển, nơi đó có mười mấy con cá mập đang đói bụng kêu vang. Cuối cùng Diệp Hành bị bị bừng tỉnh, hắn cảm giác Đường Minh Hề trong mở là một người xa lạ, cũng cảm thấy chính mình xa lạ. Tỉnh lại thấy Đường Minh Hề gối lên tay mình, lại vô cùng thanh tỉnh cho rằng đó chỉ là mơ mà thôi. Đường Minh Hề chờ nửa ngày vẫn không thấy Diệp Hành nói tiếp. Cậu ngẩng đầu nhìn Diệp Hành, thấy sắc mặt của hắn hệt như có chút hoảng hốt, chợt nhớ khoảng thời gian này, Diệp Tiểu Hành xác thật có chút thất thần! Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào? Đúng rồi, giống như bắt đầu từ lúc gặp Diệp Hành khởi điểm! Đường Minh Hề đã quên sạch chuyện này, bởi vì quá huyền huyễn, sau khi Diệp Hành khởi điểm biến mất, hai người bọn họ đều tránh nhắc về nó. Chẳng lẽ Diệp ca khởi điểm nói gì đó với Diệp Hành? Hắn sẽ không nói cho Diệp Hành kết cục chân chính của quyển sách này chứ?! Sắc mặt Đường Minh Hề trở nên cực kỳ vi diệu. Lại đợi một phút, không chờ được Diệp Hành nói chuyện. Đường Minh Hề không biết sao lại nghĩ tới suy đoán thái quá lúc chiều, yết hầu giật giật, có chút khó khăn mà mở miệng “Có phải cậu mơ thấy mình ném tôi vào biển cho cá ăn hay không.” …… …… Giây tiếp theo, cậu phát hiện ánh mắt có chút kinh ngạc của Diệp Hành, ngay cả biểu cảm cũng đều dừng lại. Đường Minh Hề thấy thế, trái tim quặn đau, khẽ cắn môi tiếp tục nói “Cậu còn nhớ không, năm cậu 17 tuổi, ở Đường gia.” Diệp Hành tỏ vẻ nghi hoặc. Được rồi, hắn không giống Đường Minh Hề, trí nhớ của Đường Minh Hề đặc biệt tốt khi hai người có hiểu lầm, chỉ cần một khi cãi nhau là có thể đem mấy chuyện trước kia ngày tháng năm nào cũng có thể nhảy ra diss hắn. Thấy biểu cảm hoang mang của Diệp Hành, Đường Minh Hề trực tiếp mở miệng “Chính là lần tôi nói tôi mơ thấy cậu ném tôi xuống biển, tôi còn trừ tiền tiêu vặt của cậu.” Nói xong, cậu chần chờ “Quên rồi sao?” Rất có một loại khí thế nếu dám nói quên thì biến xuống đất ngủ ngay. Diệp Hành trầm mặc trong chớp mắt “Chẳng lẽ tôi quên hả?” …… …… Bỏ đi. Căn bản không nên trông cậy vào cẩu nam nhân nhớ rõ chuyện này. Đường Minh Hề rối rắm “Lúc đó tôi nói tôi mơ thấy cậu ném tôi xuống biển, là giả.” Ai nha. Chuyện xuyên qua này cũng khó giải thích quá đi. Đường Minh Hề mở miệng “Chuyện tiếp theo cực kỳ thái quá, nhưng cậu vẫn phải tin tưởng tôi, hơn nữa không thể vì nó mà có ấn tượng gì không tốt với tôi.” Như thể đoán trước được Đường Minh Hề muốn nói điều gì, Diệp Hành lẳng lặng chờ đợi. “Cậu nhớ năm ngoái xuất hiện một cậu khác không. Thật ra cái tôi muốn nói với cậu là thế giới này có thời không song song, cậu biết không? Chính cậu cũng thấy, đúng không, có hai cậu xuất hiện.” Đem sự thật thế giới này chỉ là một quyển sách nói cho Diệp Hành, quả nhiên vẫn quá khó. Đường Minh Hề quyết định uyển chuyển một chút. Cậu hít sâu một hơi, bất cứ giá nào. “Thật ra tôi cũng không phải Đường Minh Hề của thời không này.” Trong phòng lâm vào một khoảng trầm mặc. Có vết xe đổ của Diệp ca khởi điểm, Đường Minh Hề nghĩ thầm chắc hẳn Diệp Hành sẽ không nghĩ rằng cậu bị bệnh đâu. Đường Minh Hề tựa như có chút thấp thỏm bất an chờ đợi Diệp Hành chất vấn. Thật ra sâu trong nội tâm vẫn rất sợ nếu Diệp Hành phát hiện mình không phải nguyên chủ liền trở mặt…… Vậy Diệp Tiểu Hành chết chắc rồi Hóa ra cậu yêu tôi chỉ là yêu gương mặt chứ không phải linh hồn của tôi sao cho dù Đường Minh Hề cảm thấy linh hồn của mình cũng không có gì đáng để yêu ?! Ai biết đợi nửa ngày, chờ được một cỗ dấm của Diệp Hành. Xem CHƯƠNG MỚI NHẤT Tại “Ý của anh là, anh là một người vợ khác của tôi?” ? Diệp ca, trọng điểm của ngài đặt đúng rồi sao? “Không phải!” Đường Minh Hề cạn lời, không khí khẩn trương vất vả lắm mới ấp ủ được hoàn toàn tan vỡ, cậu nghĩ nghĩ, có điểm muốn cười “Không phải tôi đã nói, trước kia tôi nói dối rằng tôi mơ thấy cậu đẩy tôi xuống biển à, thật ra không phải mơ, mà là kết cục của tôi trong một thế giới khác.” Đồng tử Diệp Hành hơi co lại. “Tôi ở thế giới kia, ách, đã chết, sau đó liền viu một cái xuyên qua đây.” Tay Diệp Hành hơi run “Vậy anh không hận tôi sao? Là tôi giết anh đúng không?” Ai nha. Quên mất chuyện này “Không phải, tôi là nói tôi không chết, tôi ……” Quên mất là logic trinh thám của Diệp Tiểu Hành còn mạnh hơn mình. Đường Minh Hề chợt không biết nên giải thích như thế nào! “Dù sao.” Đường Minh Hề cường điệu “Dù sao mặc kệ thế nào, như giờ khá tốt.” “Hơn nữa dẫu sao tôi cũng có thể nói cho cậu!! Người đánh cậu trước kia không phải là tôi!! Là một Đường Minh Hề khác TvT!!! Cậu không thể ghi hận trong lòng!!” Dường như Diệp Hành bị lời này khiến cho nỗi lòng càng trở nên hỗn loạn. Đường Minh Hề ôm hắn, chôn mặt trong lồng ngực “Mặc kệ thế nào, người tôi thích là cậu, là Diệp Hành mà tôi đang ôm. Không liên quan đến người khác.” Thật lâu sau, Đường Minh Hề mới cảm giác được Diệp Hành dùng sức ôm lấy cậu. Đường Minh Hề đờ đẫn nói “Cậu nói tôi ở chùa Linh Phúc có thể bị đánh hồn phi phách tán không nhỉ, tính chất của tôi thoạt nhìn rất giống cô hồn dã quỷ mà?” Sau một lúc lâu, cậu nghe thấy giọng của Diệp Hành “Giờ chúng ta xuống núi.” Đường Minh Hề…… Cậu thuận miệng nói chơi thôi?! Tuy nhiên, Đường Minh Hề cũng không thể bảo đảm Diệp Hành tin cậu được mấy phần. Dù sao cậu nói xong chuyện này cũng khiến bản thân thần thanh khí sảng, cậu vẫn tin tình cảm này, bằng không cũng không dám nói ra sự thật. Trước khi ngủ, cậu giống như nghe được giọng của Diệp Hành. “Tôi cũng chỉ yêu mỗi anh thôi.” Không biết có phải bởi vì trước khi ngủ đã thẳng thắn với Diệp Hành hay không, Đường Minh Hề đột nhiên mơ được một giấc mơ cổ quái. Trong mơ cậu giống như ở góc nhìn thứ nhất, lại như góc nhìn thứ ba. Trong mơ, nhìn qua chùa Linh Phúc cũ nát hơn bây giờ một chút, Đường Minh Hề như biến thành đứa bé 5 tuổi, tầm mắt rất thấp. Trong tầm nhìn, bóng hình Đường Vân 15 tuổi chợt lóe qua, còn có giọng hắn “Tiểu Hề, em đi đâu thế?” Đường Minh Hề nghe thấy mình rầu rĩ không vui mở miệng “Em muốn đi xem con kiến.” Xem con kiến cái gì? Nhóc con 5 tuổi này là nguyên chủ sao? Nhỏ như vậy? Đường Minh Hề thầm ngạc nhiên, hoàn toàn không giống tiểu ác ma trong tưởng tượng của cậu? Không phải lúc nhỏ nhìn qua rất ngoan à, lúc nãy còn biết cảm ơn hòa thượng chùa Linh Phúc. Đường Minh Hề bỗng nhiên cảm thấy đoạn ký ức này có chút quen thuộc, cậu giống như đoán được mình bước tiếp theo muốn làm gì. Cậu giống như muốn…… Đi đào hang của con kiến . Hẳn là lúc nhỏ sống trong nhung lụa, ngược lại cực kỳ yêu thích loại trò chơi bình dân này. Đường Minh Hề 5 tuổi không biết tìm ở đâu ra một ổ kiến, ngoan ngoãn ngồi xổm trên mặt đất nhìn kiến chuyển nhà. Bởi vì khoảng cách với Đường Vân không xa, nên Đường Vân cũng không tiến vào xem. Nhưng từ góc nhìn thứ nhất, Đường Minh Hề thấy thứ mà Đường Tiểu Hề xem căn bản không phải ổ kiến, mà là một cái thứ giống hang kiến, chỗ khoảng 10cm, tựa hồ khiến thời không vặn vẹo, Đường Minh Hề nhìn đến trợn mắt há hốc mồm. Đường Tiểu Hề, cậu đi đâu tìm ra hang kiến thái quá như vậy?! Này là ổ kiến chứ không phải ổ con khác à?! Đường Tiểu Hề tài cao gan cũng lớn, hoàn toàn không ý thức được mình phát hiện ra thứ gì, ngược lại dùng một cây gậy gỗ chọc chọc một chút. Giây tiếp theo, Đường Minh Hề thấy trước mắt tối sầm, hệt như điện giật, mất đi ý thức. Đường Minh Hề tỉnh lại, vẫn là ở trên giường chùa Linh Phúc. Vừa rồi liên tục rơi xuống trong khoảng không gian đen kịt, hoảng hốt nghe được tiếng mõ chùa Linh Phúc, lúc này mới giãy giụa tỉnh lại. Cảm giác giống như bị quỷ áp giường. Đường Minh Hề hoảng hốt chưa hồi hồn, nhớ hết thảy mọi thứ mình nhìn thấy trong mơ. Là mơ? Hay là những việc từng phát sinh trong quá khứ? Mảnh ký ức từng chút từng chút hiện lên trong đầu. Ký ức trước 5 tuổi Đường Minh Hề cho rằng đã quên chợt chảy vào đầu như nước biển. Từ câu chuyện Đường Vân kể hằng đêm trước khi ngủ, lúc cha mẹ chưa đổ vỡ dắt cậu vào nhà trẻ, đồ chơi làm bằng đường của ông nội, khóa bình an bà nội cho………. Đường Minh Hề cứng đờ như ngẩn người, giống như không tin nổi. Hóa ra cậu cho rằng là ký ức nguyên chủ, thật ra là ký ức của mình chậm rãi khôi phục. Hóa ra loại chuyện có xác suất nhỏ như vậy, lại trúng cậu! Hóa ra cậu mới là Đường Minh Hề. Hóa ra mình thế mà lại không phải lần đầu tiên xuyên qua?! Năm 5 tuổi đã xuyên qua một lần! Giờ xuyên qua chẳng qua chỉ là về lại thân thể của mình mà thôi?! Từ từ Hóa ra diện mạo “Mỹ nữ” này mới là của mình sao TvT!!!! Cậu vẫn luôn cho rằng ngoại hình của mình vốn dĩ anh tuấn phi phàm, hơn nữa luôn lấy làm tự hào TvT!!! Đường Tiểu Hề, trọng điểm sai hoàn toàn rồi. Bất quá, Đường Minh Hề nhớ tới khối ngọc xin từ chùa Linh Phúc của mình. Xem ra mình không đổ oan cho nó, ngọc này quả thật có thể trừ tà. Đường Minh Hề nhớ rõ một ngày mình trở về kia, đúng là tên tu hú chiếm tổ đeo khối ngọc lần đầu tiên. Vậy cái tà này, hóa ra không phải mình, mà là hắn …… Bảo sao mình đang êm đẹp không gây họa, không giật điện lại xuyên qua. Hóa ra là bị triệu hoán trở về Nhưng mà. Còn may, còn may cậu đã trở lại. Còn may cậu và Diệp Hành gặp gỡ nhau không tính là muộn. Đôi tay của cậu hơi ngừng, sau đó gắt gao ôm lấy Diệp Hành. Một đêm dài ở chùa Linh Phước, buổi tối qua đi, đường chân trời chậm rãi mọc lên. Cùng với mặt trời, Đường Minh Hề hiếm khi dậy sớm, đẩy cửa phòng ra. Trong viện, Đường Vân đã xử lý mọi chuyện xong xuôi, chuẩn bị quay về nhà cũ của Đường gia. Diệp Hành cũng chờ cậu từ sớm, trước đó giống như đang bàn luận gì đó với Đường Vân, khẳng định là chuyện kinh doanh cậu nghe không hiểu. Theo ánh bình minh rải lên mặt đất, Đường Vân chú ý tới cậu, nhoẻn miệng cười. Tâm tình Đường Minh Hề cực kỳ tốt, duỗi người, chạy về phía Đường Vân. “Anh!” Đến nỗi Diệp Hành? Hì hì. Chồng để kêu lén thôi. Tác giả có lời muốn nói Gọi, buổi tối gọi một tiếng ở trên giường là đủ! Toàn văn đến đây liền kết thúc ~ viết đến chỗ này cũng cảm thán rất nhiều, lại viết xong một quyển tiểu thuyết, rất nhiều điều muốn nói, nhưng ngẫm lại vẫn là không nói, nói nhiều làm ra vẻ, có chút luyến tiếc Diệp ca và Tiểu Hề! Bất quá tuy đã viết xong, nhưng cuộc sống của họ vẫn đang tiếp diễn! Có duyên phận thì hy vọng quyển tiểu thuyết tiếp theo cũng có thể nhìn thấy mọi người! Xem tôi nỗ lực mỗi ngày 5 giờ như vậy, cho tôi cái năm sao khen ngợi đi TvT!! Chương trước Mục lục Chương sau

tôi thật sự không muốn làm nhân vật phản diện