thế tử tuyệt tình

Trong số những truyện võng du ngôn tình hiện nay thì "Thịnh thế khói lửa" là một lựa chọn an toàn, nữ chính không bánh bèo, nam chính càng không phải đại thần hay quân tử. :v Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Mối tình "Thế tử - Thái giám" trong tập 13 "Mây họa ánh trăng" khiến người xem không khỏi xót xa khi Ra On (Kim Yoo Jung) quyết định rời xa thế tử. Kết thúc tập 12 Mây họa ánh trăng, "thái giám" Hong Ra On vô tình nghe lỏm được cuộc trò chuyện của thân mẫu cùng thầy Jung. Quân tử tuyệt giao không nói xấu nhau Chân Chân 22/12/21, 07:56 Văn hóa truyền thống Quân tử khi tuyệt giao sẽ không buông lời khó nghe (ảnh: Epochtimes) Khi tình cảm tốt đẹp thì hết lời ca ngợi, khi kết thúc thì lại buông lời khó nghe; bậc quân tử phẩm đức cao thượng, khi tuyệt giao sẽ không nói xấu nhau. Làm sao để phân biệt quân tử và tiểu nhân? Tài tử Tuyệt Đỉnh Kungfu: Tuổi 71 sức khỏe suy yếu, bệnh tật đầy người, râu tóc bạc trắng. Nguyên Hoa để lại ấn tượng sâu sắc cho khán giả khi thủ vai Bao Tô Công - ông chủ khu Chuồng Heo trong siêu phẩm Tuyệt Đỉnh Kungfu. Ở tuổi 71, cuộc sống của ông hiện tại ra sao? "Thế tử phi, hoa nở bên kia muôn hồng nghìn tía, chúng ta đi bên kia nhìn xem đi!" Tính tình Hồ thị khéo léo, cười đề nghị đi ngắm hoa, phá vỡ không khí cứng nhắc. Sau đó âm thầm trừng mắt nhìn Hà phu nhân và Đinh Thụy Thù, hai người kia là đồ đầu heo sao? chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. Trong Nhàn Nguyệt Các, trở về phòng mình, bàn tay cầm thánh chỉ của Như Ca cơ hồ ướt đẫm, lòng ngũ vị tạp trần, không ngờ người kia lại cầu thánh chỉ ban hôn để chứng minh lời nói của thị nhận lấy thánh chỉ, nghiên cứu đi nghiên cứu lại từng chữ một. Thánh chỉ này có nghĩa là nữ nhi sắp thành Cẩm Thân vương thế tử phi rồi. Liệt thị vui buồn lẫn lộn, vui là vì nữ nhi không phải làm thiếp cho công tử Kim Lăng Hầu phủ, lo chính là Cẩm Thân vương phủ là nhà quyền quý số một ở Đại Chu, gả vào đó sống không dễ, huống chi vị thế tử kia tính tình......hung bạo như vậy. Hiển nhiên một phen thể hiện vừa rồi của Tiêu Dạ Huyền đã để lại một chút ám ảnh cho nhạc mẫu tương thị nắm chặt tay Như Ca hỏi “Ca nhi, con nói cho mẫu thân biết, sao đột nhiên hoàng thượng lại hạ chỉ ban hôn cho con và Cẩm Thân vương thế tử? Có phải có nhầm lẫn gì không?” Thấy khuôn mặt sợ hãi của mẫu thân, Như Ca dẫn Liệt thị và Vân Kiệt đang tràn đầy hiếu kỳ tới ghế ngồi xuống, kể hết chuyện cứu người cách đây 4 năm, do dự một chút cũng kể lại lời người kia đã hứa. “Cổ độc Vân Cương........” sau khi nghe xong, Liệt thị biến sắc, nữ nhi tiếp xúc với cái gì đó đã vượt ra khỏi tưởng tượng của Liệt thị. Đối với cổ độc, Liệt thị chỉ tình cờ nghe được từ miệng người phụ thân quá cố một lần. Mẫu thân Liệt thị là đại phu, từng đến Vân Cương một lần, bị người nuôi cổ độc ở Vân Cương hãm hại rơi vào một mật động. Trong lúc hái thuốc chữa thương ở mật động đó, vô tình thấy được một gốc thái tuế ngàn năm có một không hai trên thế gian. Chẳng những cổ độc trên người đã tiêu tán toàn bộ mà thân thể cũng không sợ cổ độc nữa. Ngày trước, lúc nghe phụ thân kể lại, Liệt thị cứ tưởng cha già vì quá nhớ mẫu thân mà bịa ra một câu chuyện truyền kỳ, ai ngờ là thật, mà nhờ đó mang đến một mối hôn sự không ngờ cho nữ nhi mình. Trầm mặc hồi lâu, Liệt thị mới tỉnh táo lại từ cơn khiếp sợ, nghĩ đến chuyện vừa xảy ra ở tiền viện, Liệt thị trìu mến vuốt ve khuôn mặt tinh xảo của Như Ca, mắt ngấn lệ “Nếu có thể, mẫu thân mong con gả cho một người bình thường. Nhưng mà toàn bộ do trời định, không thể cưỡng cầu. Huống chi chuyện hôm nay đã nhắc nhở mẫu thân, tổ mẫu và phụ thân con đều là người vô tình, trong nhà này, mẫu thân lại không che chở được con. Cẩm Thân vương thế tử nhìn có vẻ hung dữ một chút, nhưng có thể thấy được đối với con cực tốt. Mà thánh chỉ đã ban, việc mẫu thân có thể làm bây giờ là thắp hương cầu phúc cho con, phù hộ hai con cả đời hạnh phúc bên nhau.”Liệt thị hiểu rất rõ, thánh chỉ ban xuống, không thể tránh được. Hơn nữa, với thân phận tôn quý dường ấy mà đối phương có thể cam kết như vậy, đúng là một nam nhân đáng để nữ nhi phó thác cả đời. Vân Kiệt nghe tỷ tỷ kể lại, đối với vị tỷ phu tương lai nhiều lần che chở cho tỷ tỷ ở trước mặt mọi người kia tràn đầy thiện cảm, mấy vị sư phụ dạy võ cực kỳ sùng bái thế tử, thường thường kể lại những chuyện lúc thế tử chinh chiến trên sa trường oai hùng thế nào, vả lại còn nghe nói vị tỷ phu tương lại này khác hẳn những con cháu nhà quyền quý khác, người làm trong phủ đều là gã sai vặt, không giống phụ thân mình, di nương, thông phòng quá trời. Tỷ tỷ gả cho một tỷ phu như vậy sẽ không bị khi dễ, còn nếu như bị khi dễ........ Nghĩ đến đây, Vân Kiệt kéo tay áo Như Ca, nghiêm túc nói “Tỷ, Vân Kiệt nhất định càng thêm cố gắng tập võ, tương lai nếu tỷ phu có lỗi với tỷ, mặc kệ hắn là ai, đệ cũng sẽ không tha cho hắn”. Nói xong còn quơ quơ thanh đao ngắn bên hông. Thấy động tác của Vân Kiệt có chút giống thổ phỉ, Như Ca cười nói “Được, đến lúc đó tỷ tỷ phải nhờ Vân Kiệt làm chủ rồi.” Liệt thị mỉm cười nhìn hai tỷ đệ tình cảm thân thiết, chợt cảm thấy đã đủ rồi, mình mặc dù không gặp được một phu quân tốt nhưng lại có hai đứa con ngoan như vậy, nếu không biết đủ, trời cũng sẽ giận. Mà ở một góc phòng, Tuyết Lang liếc Vân Kiệt quơ quơ đao nhỏ, khẽ nhếch miệng, trong đôi mắt xanh ngọc hình như mang theo một chút khinh bỉ, giơ giơ móng vuốt của mình lên, sau đó nhanh chóng tiếp tục giả vờ ngoan hiền nằm sấp. Tây viện, trong Ninh Phúc Đường, lão phu nhân mãi đến giờ mới phục hồi lại tinh thần, nhìn Giang di nương hỏi, “Vừa rồi ta không nghe nhằm chứ, tứ nha đầu được ban hôn cho Cẩm Thân vương thế tử hả?” Giang di nương đỡ lão phu nhân ngồi xuống, cười nói “Đúng ạ, thiếp thân dẫn Như Long về nhà mẹ đẻ một chuyến, trong phủ lại có chuyện vui lớn như vậy, thiếp thân đã biết tứ tiểu thư là người lợi hại, chẳng ngờ vớ được cả Cẩm Thân vương thế tử, kể ra vị kia ở Nhàn Nguyệt Các giấu diếm giỏi ghê, một chút tin cũng không nghe được”. “Đúng vậy, ngay cả ta cũng bị gạt”, lão phu không vui nói. Lòng thầm oán giận Liệt thị, nếu biết chuyện, hôm nay mình đã chẳng mở miệng muốn giao Như Ca cho Kim Lăng Hầu phát tiết oán hận, nếu nha đầu kia ghi hận, ngày sau làm sao được hưởng thứ nãy Giang thị núp ở sau phòng nghe lén, ở Ngọc phủ nhiều năm làm sao lại không biết rõ tính tính của lão phu nhân, cũng chỉ là một lão thái bà ích kỷ mà thôi. Lại nói lão phu nhân mà ầm ĩ với Nhàn Nguyệt Các mình cũng chẳng được lợi gì. Thấy lão phu nhân mặt ủ mày chau, liền ai ủi “Cẩm Thân vương thể tử rất được hoàng thượng tin yêu, ngài không thấy ngay cả thái giám bên người hoàng thượng cũng rất kính trọng thế tử đấy sao. Tương lai tứ tiếu thư gả đi, ngài là tổ mẫu, chẳng phải là được hưởng phúc lây?” Lão phu nhân nghe vậy, tâm tình tốt hơn rất nhiều, đúng ha, mình là tổ mẫu của tứ nha đầu, nó gả vào vương phủ thì thế nào, chẳng lẽ quên gốc quên gác được. Lúc này ở Đông viện, quá nhiều chuyện liên tiếp đả kích làm Lý thị lòng như lửa đốt, vội vàng mời đại tẩu đến bàn bạc. Hầu phủ và nhà đại ca có mối làm ăn, thế nào cũng có chút tiếng nói, muốn nhờ bên đại ca đi thương lượng thử xem hôn sự của Bảo Oánh có hi vong gì không. Đồng thời thúc giục Ngọc Bảo Oánh nhanh chạy đến Kim Lăng Hầu phủ tìm Âu Dương Lâm. Ở Âu Dương gia Hầu phu nhân Tưởng thị luôn luôn là người nói một không hai, Hầu phu nhân vô cùng yêu thương Âu Dương Lâm, chỉ cần Âu DươngLâm nháo muốn Bảo Oánh làm chị dâu, Hầu phu nhân chắc chắn sẽ nghe theo, đến lúc đó mọi chuyện lại ổn ngay! Bằng không, mình đã khoe hết với các quý phụ kia rồi, giờ không được, ngày sau làm sao ngẩng đầu nổi. Nhận được tin, tướng quân phu nhân vội vàng chạy tới, sau khi hiểu rõ lập tức về phủ nói với Phủ Viễn tướng quân Lý Lập. Lý Lập nghe xong chạy ngay đến Kim Lăng Hầu phủ tìm Âu Dương Thiệu. Vừa tới cửa lớn Hầu phủ đã thấy cháu gái Ngọc Bảo Oánh bị người đuổi ra ngoài, khóc đến mức gọi là ruột gan đứt từng khúc. Lòng đầy căm phẫn, Lý Lập muốn vào tìm Âu Dương Thiệu tranh luận, liền bị gã sai vặt nói cho biết, công tử Hầu phủ đã đi dưỡng thương, hiện không có trong phủ, sau đó đóng rầm cửa, ngăn Lý Lập bên ngoài. Nhìn cửa Hầu phủ khép chặt và khuôn mặt khóc đến phấn son trôi hết lộ ra những vết sẹo xấu xí của Ngọc Bảo Oánh, nhất thời Lý Lập có dự cảm chẳng lành. Lúc về tới phủ, liền phát hiện các chưởng quỹ những cửa tiệm nhà mình đang nhao nhao đứng chờ ở cửa, tất cả đều một bộ sứt đầu mẻ trán. Thì ra, những đơn đặt hàng đều là do Âu Dương Thiệu giới thiệu tới, bỗng nhiên giở chứng, trả hàng lại. Hàng này hơn phân nửa là tiền để dành của phụ thân, còn lại là tham ô quân phí mới có được. Nháy mắt Lý Lập té ngồi xuống đất, người đầy mồ hôi. Tức thì chạy đến Kim Lăng Hầu phủ muốn tìm người liên lạc với những mối đặt hàng là Âu Dương Thiệu hỏi cho ra lẽ. Chưa kịp nói gì, Kim Lăng Hầu đã giành nói trước, “Con ta ở Ngọc phủ đi nửa cái mạng, còn nhớ được buôn bán gì nữa. Vả lại những đơn hàng này lúc trước là đại công tử của phủ tướng quân ký, nếu có vấn đề gì tuyệt đối không thể đổ lên Hầu phủ!” Đối với nhi tử đã ăn đan dược ăn tới mức vô tri vô giác, Lý Lập còn có thể mong chờ gì được, vị tướng quân này cũng chẳng biết mình về tới nhà bằng cách nào, vừa vào cửa liền tìm Trương Thiên Sư đạo hạnh cao thâm kia khắp nơi, hi vọng có phương pháp giải quyết, nhưng vị Trương Thiên Sư kia đã sớm biến mất vô tung, thế này mới biết mình bị lừa, Lý Lập lập tức ngã được tin, Lý thị lửa giận ngút trời, thấy Ngọc Bảo Oánh khóc lóc ỉ ôi bên cạnh, bực mình nói “Không phải ngươi nói Âu Dương Thiệu thích ngươi sao? Giờ thì tốt rồi, ngoại công và cửu cửu bị ngươi liên lụy thành thảm! Còn ở đây khóc lóc gì nữa!” Giờ phút này Ngọc Bảo Oánh làm gì còn tâm tư để ý tới những chuyện như vậy, chỉ biết hôn sự của mình không thành, bụm mặt gào khóc “Âu Dương công tử rất thích nữ nhi, nhất định là bị Như Ca và cái thế tử bỏ đi kia khi dễ nên hiện tại mới không thấy bóng dáng, chỉ cần chàng trở lại là tốt rồi, không phải chỉ là mấy mối buôn bán thôi sao? Hầu gia cũng đã nói là do biểu ca ký với người ta mà không xem kỹ nên mới biến thành như vậy, chỉ cần Âu Dương công tử trở lại mọi chuyện sẽ được giải quyết.”Hồ ma ma nghe Ngọc Bảo Oánh lý sự cùn, chỉ biết than thở, cũng không dám nói thẳng Âu Dương Thiệu là một tên lừa gạt, chỉ có thể nói “Nhị tiểu thư sao còn chưa rõ, Âu Dương công tử đã nói thẳng không có ý gì với tiểu thư hết, cứ cho là bị thương, vẫn có thể gặp người mà. Rõ ràng là không muốn gặp tiểu thư! Hắn chính là gặp dịp thì chơi thôi, tiểu thư.........” Hồ ma ma chưa nói xong, đã bị Ngọc Bảo Oánh hung hăng cắt ngang “Bà lão ngu xuẩn! Bớt nói xen vào, bản tiểu thư không cần người quản, Trương Thiên Sư đã xem cho bản tiểu thư rồi, ta và Âu Dương công tử có duyên phu thê ba đời, nếu bà còn nói bậy nữa, bản tiêu thư liền thưởng hèo”. Nghe vậy, Hồ ma ma trầm mặc, Lý thị giận dữ nói “Tên Thiên Sư quỷ sứ gì kia mà ngươi cũng tin, hiện tại hắn đã biến mất không thấy tăm hơi rồi. Ngươi nhìn lại bộ dáng hiện giờ của mình thử xem, người không ra người, ngợm chẳng ra ngợm, nam nhân nào sẽ thích, chỉ có mình ngươi vẫn tự huyễn hoặc mình, nằm mộng giữa ban ngày mà thôi!”. Nếu sự việc tham ô quân phí bị lộ, Lý gia coi như xong, cứ cho là mình sinh được trưởng tử, nhưng không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, cũng không sống tốt mạo là nỗi đau của Ngọc Bảo Oánh, giờ nghe được Lý thị nói không lưu tình chút nào, Ngọc Bảo Oánh liền giống như mèo bị đạp đuôi, xù lông “Mẫu thân chê nữ nhi xấu xí, nữ nhi biến thành bộ dáng này chẳng phải do mẫu thân sao, nếu ban đầu mẫu thân chịu lấy tiền cứu nữ nhi thì sao nữ nhi biến thành cái dạng này, vài ngày trước lúc nhận quà tặng sao không thấy mẫu thân đối xử với nữ nhi như vậy. Hu hu.........nữ nhi cho mẫu thân biết, nếu không gả được cho Âu Dương công tử, nữ nhi liền tự tử!” Nói xong, Ngọc Bảo Oánh vừa khóc vừa chạy ra ngoài, để lại Lý thị giận đến không thở nổi. “Phu nhân, ngài phải nghĩ biện pháp đi, lão nô thấy tiểu thư Bảo Oánh bướng lên rồi, thứ cho lão nô nói rủi, lỡ như tiểu thư Bảo Oánh gây ra chuyện gì thật, rốt cuộc cũng là phu nhân khổ mà thôi!”, nói cho cùng vẫn là nhìn Ngọc Bảo Oánh lớn lên, Hồ ma không so đo những lời Ngọc Bảo Oánh vừa nói, còn nghĩ thay nàng ta. Lý thị sao lại không biết Hồ ma ma nói có lý, bóp bóp trán, cực kỳ mệt mỏi nói “Ta sao lại không biết, để ta suy ngĩ đã.” Gần tối, bị đại nha hoàn bên cạnh Lý thị mời đến Đông viện, Như Ca ngồi đợi thật lâu, mới thấy Ngọc Bảo Oánh và Lý thị được Hồ ma ma dìu đi ra. Nhìn Như Ca, Lý thị lại cảm giác lửa giận bốc lên đầu, nữ nhi mình một lòng trèo cao lại không được, gây ra trò cười, tiểu tiện nhân này lại bỗng chốc trở thành Cẩm Thân vương thế tử phi, rốt cuộc ông trời có mở to mắt không đây? Nhớ đến mục đích kêu Như Ca tới, Lý thị bày ra vẻ mặt hòa ái dễ gần cười nói “Như Ca à, hai ngày trước đích mẫu nhất thời hồ đồ mới đùa vài câu trước mặt Kim Lăng Hầu, con đừng để trong lòng. Mẫu tử con là do chính ta xin lão gia cho về Ngọc phủ, đích mẫu xem như là thật tốt với mẫu tử con, hôm nay con sắp thành Cẩm Thân vương thế tử phi, cần phải quan tâm nhiều đến tỷ muội trong nhà nha!” Như Ca nghe xong, nhíu mày nói “Ý đích mẫu là?” Hai ngày trước còn la hét muốn đánh mình một 100 trượng, giờ biết mình được ban hôn cho Cẩm Thân vương thế tử liền mặt dày chạy lại thân thiện, là do mình dễ bị bắt nạt quá sao. Lý thị trừng mắt liếc Ngọc Bảo Oánh đang nôn nóng kéo ống tay áo mình, lấy giọng kẻ cả khuyên bảo “Như Ca, làm người không thể quên gốc, ngày sao ngươi gả cho thế tử, cả đời vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết. Không thể quên tỷ muội trongnhà! Chuyện nhị tỷ ngươi chắc ngươi đã nghe, lại nói hôn sự này không thành đều là do con sói của ngươi gây họa, nếu không do nó cắn Âu Dương công tử bị thương, chọc giận Âu Dương công tử, hôn sự của hắn và Bảo Oánh đã là ván đã đóng thuyền. Giờ chuyện thành như vậy, tin chắc trong lòng ngươi cũng áy náy. Như vầy đi, ngươi bảo thế tử vào cung cầu hoàng thượng hạ một thánh chỉ ban hôn cho tỷ tỷ Bảo Oánh của ngươi và Âu Dương công tử, về sau đích mẫu sẽ đối đãi ngươi như là chính nữ.” Mặc dù biết thế này có chút kỳ quặc, nhưng Ngọc Bảo Oánh đòi sống đòi chết, tình cảnh Lý gia lại như thế, Lý thị thật không có biện pháp khác. Nha đầu chết tiệt này giờ là thế tử phi, mình hứa đối xử tốt với nó, nó phải biết nhớ ơn mà báo đáp. Hầu phủ cũng nể nó là thế tử phi mà không dám quá bạc đãi Bảo Oánh. Đã là quan hệ thông gia, chuyện Lý gia chính là chuyện của Hầu phủ, Âu Dương Thiệu còn không đứng ra giải quyết hay sao? Tương lai Bảo Oánh sinh trưởng tử, đứng vững ở Hầu phủ, hết thảy đều viên mãn! Như Ca nghe xong, tức cười nói “Đối đãi như chính nữ? Đích mẫu chẳng lẽ đang nói mớ sao? Nhị tỷ đối với Như Ca thế nào, Như Ca không cần phải nói nữa, tỷ muội như vậy, Như Ca cũng không dám muốn. Về phần thánh chỉ ban hôn, Như Ca tự thấy mình không có bản lĩnh lớn đến thế.” Hai ngày nay các cửa hiệu của Lý gia lần lượt ra đi, sợ là đã bị Âu Dương Thiệu sắp đặt hết rồi, bây giờ đã đến bước đường cùng. Hiện tại Lý thị còn mơ tưởng hão huyền gả Ngọc Bảo Oánh vào Hầu phủ, thật không biết là ngây thơ quá mức hay là ngu quá mức, không, chỉ sợ là không dám đối mặt thực tế. Về phần thân phận chính nữ gì đó, Như Ca đã sớm không thèm để ý rồi. Convert by Vespertine VĂN ÁN Đúng như tên gọi “Thế tử tuyệt tình”. Vì sự tuyệt tình của Thẩm Tĩnh Châu mà Vệ Giai Quân phải chết trong buồn tủi. Sống lại một lần, nàng chỉ muốn tránh hắn thật xa, không muốn có bất kỳ dây dưa nào với hắn, thế nhưng hà cớ gì hắn cứ bám theo nàng mãi chẳng chịu buông. Sống lại ở kiếp này, hắn mang theo ký ức hai kiếp trước, chỉ vì sự hiểu lầm nhỏ mà hắn trách oan nàng suốt một kiếp, hắn ân hận, hắn muốn bù đắp lỗi lầm của mình, tìm về tình yêu đã đánh mất. Song, đã muộn. Hắn càng đuổi, nàng càng chạy, dùng cường thế ép buộc, nàng càng chán ghét hắn. Làm sao bây giờ? Chỉ còn cách “Làm” đến khi nào nàng yêu hắn lần nữa mới thôi. P/s Truyện chống chỉ định cho những con tim yếu đuối không chịu nổi sắc BT, có thể phá hỏng tam quan một số người. Cân nhắc trước khi nhảy hố. 669 Hâm Mộ 1104 Chương Tr Số Chữ Cupid point 109,349 Cứ siêng năng và khiêm tốn Sống như rùa chầm chậm đi Đánh Giá Hãy tìm chương có tag “Mở Đánh Giá” ở cuối Danh sách chương của truyện Đã Hoàn Thành. Truyện ngon lắm ạ. Edit siêu mượt luôn. Mình thuộc team ăn mặn, lâu lắm mới kiếm được bộ chất lượng thế này. Cảm ơn editor nhiều nhiều! H tác giả viết xịn lắm nha, đọc mãi ko chán luôn. Cảm ơn nhà dịch nhiều ạ tác giả viết truyện hay. team edit dịch cũng rất mượt. Truyện hay, cảm ơn bạn editor đã dịch truyện văn phong truyện rấy là hay và ổn. edit mượt cảm ơn ad nhiều vì đã edit 😍 Cốt truyện hay, edit đỉnh đọc mượt lắm ạ. Thịt thơm ngon béo bổ lắm = Truyện hay lắm, nội dung truyện lẫn thịt thà đều rất ngon lành cành đào. Chất lượng edit cũng rất là ô kê, có một vài chỗ ghi sai chính tả cơ mà cũng không sao. Mừi đỉmmm nhéeee Tỷ lệ của nội dung và thịt là 3/7. Có mạch nd chính nhưng thực ra ko đào sâu gì lắm mà vẫn thịt nhiều hơn. Túm lại là cũng ổn áp. Truyện tác giả viết hay nhé, sâu sắc Đánh Giá Hãy tìm chương có tag “Mở Đánh Giá” ở cuối Danh sách chương của truyện Đã Hoàn Thành. Truyện ngon lắm ạ. Edit siêu mượt luôn. Mình thuộc team ăn mặn, lâu lắm mới kiếm được bộ chất lượng thế này. Cảm ơn editor nhiều nhiều! H tác giả viết xịn lắm nha, đọc mãi ko chán luôn. Cảm ơn nhà dịch nhiều ạ tác giả viết truyện hay. team edit dịch cũng rất mượt. Truyện hay, cảm ơn bạn editor đã dịch truyện văn phong truyện rấy là hay và ổn. edit mượt cảm ơn ad nhiều vì đã edit 😍 Cốt truyện hay, edit đỉnh đọc mượt lắm ạ. Thịt thơm ngon béo bổ lắm = Truyện hay lắm, nội dung truyện lẫn thịt thà đều rất ngon lành cành đào. Chất lượng edit cũng rất là ô kê, có một vài chỗ ghi sai chính tả cơ mà cũng không sao. Mừi đỉmmm nhéeee Tỷ lệ của nội dung và thịt là 3/7. Có mạch nd chính nhưng thực ra ko đào sâu gì lắm mà vẫn thịt nhiều hơn. Túm lại là cũng ổn áp. Truyện tác giả viết hay nhé, sâu sắc Mục Lục [Chương 1] Chuyện hoang đường ở Hoài Ân Tự 15,894 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 2] Nàng không muốn dây dưa nữa 8,761 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 3] Bảo vật tuyệt sắc 8,484 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 4] Phá thân 9,252 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 5] Sướng hay không? 9,595 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 6] Ba kiếp người 7,809 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 7] Vệ phu nhân 7,332 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 8] Nghị thân 7,113 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 9] Vì sao không muốn gả? 8,260 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 10] Tiểu ni cô lục căn không tịnh 10,869 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 11] Để nha hoàn của nàng chiêm ngưỡng 3 9,034 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 12] Ôm lấy tiểu thư nhà ngươi 3 4,028 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 13] Hai đời khác biệt 3,510 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 14] Nàng chạy trốn 3,488 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 15] Tại sao hắn đến đây? 3,435 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 16] Vì sao không thích ta? 3,749 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 17] Ôm như vậy sao? 4,248 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 18] Phải đánh 9,386 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 19] Cả người nàng ta đều thích 4,820 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 20] Giúp nàng đi tiểu. 3 4,468 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 21] Làm chính sự 3,461 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 22] Lẻn vào hương khuê 2,883 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 23] Mất hồn 3,576 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 24] Lúc này cho nàng chơi 3,047 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 25] giúp nàng nới lỏng 3,062 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 26] Tứ Hoàng Tử tìm đường chết 2,835 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 27] Nàng cũng đã trở về. 2,947 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 28] Còn yêu ta không? 3,570 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 29] Tìm hoan trong men say 3,739 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 30] Tự chơi mình 4,641 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 31] Thô hơn 15 6,762 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 32] Hai bút cùng vẽ 15 3,689 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 33] Tiền hậu giáp kích. 15 2,747 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 34] Trải nghiệm kiếp đầu tiên 15 2,654 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 35] Luôn mẫn cảm như vậy mới được 15 2,419 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 36] Chủ động ăn trên lưng ngựa 15 3,083 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 37] Kết thúc Mở Đánh Giá 15 4,253 Lượt Đọc 2 năm trước Mục Lục [Chương 1] Chuyện hoang đường ở Hoài Ân Tự 15,894 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 2] Nàng không muốn dây dưa nữa 8,761 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 3] Bảo vật tuyệt sắc 8,484 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 4] Phá thân 9,252 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 5] Sướng hay không? 9,595 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 6] Ba kiếp người 7,809 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 7] Vệ phu nhân 7,332 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 8] Nghị thân 7,113 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 9] Vì sao không muốn gả? 8,260 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 10] Tiểu ni cô lục căn không tịnh 10,869 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 11] Để nha hoàn của nàng chiêm ngưỡng 3 9,034 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 12] Ôm lấy tiểu thư nhà ngươi 3 4,028 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 13] Hai đời khác biệt 3,510 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 14] Nàng chạy trốn 3,488 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 15] Tại sao hắn đến đây? 3,435 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 16] Vì sao không thích ta? 3,749 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 17] Ôm như vậy sao? 4,248 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 18] Phải đánh 9,386 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 19] Cả người nàng ta đều thích 4,820 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 20] Giúp nàng đi tiểu. 3 4,468 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 21] Làm chính sự 3,461 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 22] Lẻn vào hương khuê 2,883 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 23] Mất hồn 3,576 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 24] Lúc này cho nàng chơi 3,047 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 25] giúp nàng nới lỏng 3,062 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 26] Tứ Hoàng Tử tìm đường chết 2,835 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 27] Nàng cũng đã trở về. 2,947 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 28] Còn yêu ta không? 3,570 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 29] Tìm hoan trong men say 3,739 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 30] Tự chơi mình 4,641 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 31] Thô hơn 15 6,762 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 32] Hai bút cùng vẽ 15 3,689 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 33] Tiền hậu giáp kích. 15 2,747 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 34] Trải nghiệm kiếp đầu tiên 15 2,654 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 35] Luôn mẫn cảm như vậy mới được 15 2,419 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 36] Chủ động ăn trên lưng ngựa 15 3,083 Lượt Đọc 2 năm trước [Chương 37] Kết thúc Mở Đánh Giá 15 4,253 Lượt Đọc 2 năm trước Đùi ngọc trơn mềm non mịn, vừa trắng vừa thẳng, sờ vào giống như đậu hủ non. Hắn lưu luyến quên lối về, gác lên vai mình vuốt ve. Lúc này, tư thế hai người cực kỳ phóng đãng. Vệ Giai Quân nằm trên chiếu trong thiện phòng*, vạt áo nửa thân trên bị xé rách mở toang, lộ ra hai quả đào mật trắng như tuyết, đai lưng vẫn thắt chặt gọn gàng, thế nhưng làn váy lại bị vén lên tận thắt lưng, cặp đùi ngọc trắng gần như phát sáng lần lượt gác trên bờ vai rộng lớn, mật động bên dưới nhìn không sót thứ gì. *Thiện phòng Phòng để ngồi thiền, phòng tĩnh tâm. Mà Thẩm Tĩnh Châu, ngoại bào của hắn không biết đã ném đi nơi nào, trung y giật ra một nửa, lồng ngực cường tráng lõa lồ trong không khí. Sờ soạng một lát, Thẩm Tĩnh Châu vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn nắm mắt cá chân nàng, hôn thẳng lên bắp đùi. Đẹp như vậy, mất hồn như vậy, tại sao kiếp trước hắn lại cam lòng lạnh nhạt nàng suốt mười năm, hắn đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tốt đẹp. "Không, không." Đầu óc Vệ Giai Quân hóa thành bột nhão, hoàn toàn không biết mình đang nghĩ gì nữa, miệng chỉ lầm bầm từ chối theo bản năng mà thôi. Bắp chân thon dài, cặp đùi óng ánh, đều lưu lại vết tích những nụ hôn của hắn, cuối cùng đến nơi bí mật nhất của nàng ở giữa hai bắp đùi. Miệng huyệt phấn hồng, liên tục mấp máy, hai mảnh cánh hoa đồng lòng khép chặt, che chở cho miệng huyệt, khiến hắn nhìn không tới đường hành lang mất hồn kia. Thẩm Tĩnh Châu tách hai chân nàng ra rồi dùng sức kéo sang hai bên, tạo thành hình M. "A." Bởi vì động tác kéo đột ngột của hắn, Vệ Giai Quân nhỏ giọng kêu ra tiếng. Cứ như vậy, hai mảnh cánh hoa hết lòng bảo vệ chân tâm ở bên trong, rốt cuộc cũng bị giật ra một ít, lộ ra thịt non đỏ tươi ở mặt trong cánh hoa và một phần nhụy hoa mềm mại. Chứng kiến cảnh đẹp thế này, hơi thở Thẩm Tĩnh Châu trở nên nặng nề, hắn quỳ gối giữa hai chân nàng, cúi đầu đối mặt với miệng huyệt của nàng, sau đó cẩn thận từng li từng tí vươn tay thăm dò vào hoa môi, tách hai cánh hoa ra. Hơi thở nóng hổi phun lên nhụy hoa non mềm, Vệ Giai Quân không chịu nổi bắt đầu vặn vẹo cơ thể, hòng muốn thoát khỏi kìm kẹp của hắn. Nhưng chút xíu hơi sức nàng cũng chẳng có, lần giãy giụa này chỉ làm nhụy hoa run rẩy kịch liệt hơn mà thôi. Bị hơi thở nam tính kích thích, chỗ sâu nhất trong hoa huyệt tiết mật dịch ngọt ngào, từ từ thấm ra ngoài. "A." Nàng nhỏ giọng rên rỉ, âm cuối mềm nhũn, càng cổ vũ cho nam nhân trên người nàng. Thẩm Tĩnh Châu chẳng chút do dự, hắn cúi đầu hôn xuống. Đôi môi hé mở, ngậm lấy nhụy hoa đỏ tươi, đầu lưỡi thô ráp suồng sã liếm láp hút ngậm tứ phía, còn phát ra tiếng chậc chậc. Mắt Vệ Giai Quân trừng to, đôi môi nhỏ phơn phớt hồng hé mở, nàng khó tin nhìn chằm chằm đỉnh đầu hắn. Hắn đang làm gì? Tại sao hắn có thể hôn chỗ đó? Dù trong kiếp trước, khi xuất giá nàng đã được xem xuân cung đồ, cũng không có những cảnh càn rỡ thế này. Nhưng, khoái cảm theo bản năng lại nhanh chóng dập tắt lý trí của nàng. Đối với một xử nữ chưa từng có bất cứ hành động thân mật nào với nam nhân mà nói, trong lúc bất chợt bị nam nhân đè trên giường khinh nhờn đủ kiểu, còn hôn lên nơi riêng tư nhất, quả là kích thích quá lớn. Loại kích thích này xông lên đầu óc nàng ngay lập tức, khiến thân thể nàng không thể khống chế được các cơn co rút, tình triều mãnh liệt lan tỏa vào từng ngóc ngách trong cơ thể, từng lỗ chân lông đều hưng phấn đến run run, thân thể thành thật tiết ra một lượng lớn hoa dịch, phun thẳng ra ngoài. Ở một diễn biến khác, tiệc rượu đã đến khâu cuối cùng, có người thỏa mãn trở về nhà, có người chưa thỏa mãn ôm kỹ nữ tìm một sương phòng khác tiếp tục hoan lạc. Tứ hoàng tử phát tiết cả buổi, tinh thần sảng khoái vô cùng thỏa mãn, gã đi đến bên ngoài thiện phòng, đúng lúc nhìn thấy đám tùy tùng đang ghé sát người vào cửa sổ, nín thở, không chớp mắt nhìn vào bên trong. Gã lên tiếng hỏi "Này, các ngươi nhìn gì đấy?" Đám tùy tùng hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống, "Tiểu nhân đáng chết, không phát hiện điện hạ tới." Tứ hoàng tử phất tay, không thèm so đo, "Tình hình bên trong thế nào rồi?" Tùy tùng lộ ra vẻ mặt mập mờ "Thành công rồi ạ." "Ồ." Tứ hoàng tử cảm thấy hứng thú, không biết một Thẩm Tĩnh Châu lúc nào cũng đứng đắn, mặt lạnh như băng trước mặt người ngoài, lúc chơi nữ nhân thì có dáng vẻ thế nào nhỉ? Chắc không phải cũng nề nếp đâu ra đó đấy chứ? "Tránh ra." Tứ hoàng tử dùng một cước đá văng tên tùy tùng, bản thân mình thì thế chỗ nhìn trộm. Vừa dán mắt lên khe hở nhỏ trên cửa sổ, đập vào mắt gã là thân thể xinh đẹp của nữ tử, làn da mềm mượt trắng như tuyết, bởi vì chỉ cởi một nửa, vạt áo màu xanh đậm gắt gao bao quanh chân ngực nàng, khiến đôi tiểu bạch thỏ càng thêm tròn lẳn, màu sắc nụ hồng tươi đẹp vừa phải, khiến người ta phải đỏ mắt nhìn. Lúc này, đúng lúc Thẩm Tĩnh Châu tách hai chân nàng ra rồi cúi đầu hôn xuống. Tứ hoàng tử vốn bị cặp đùi ngọc sáng ngời kia làm cho lóa mắt, lúc chứng kiến Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu liếm láp chân tâm nàng, gã kinh ngạc trợn tròn mắt. Thầm nghĩ, ngươi khá lắm Thẩm Tĩnh Châu, chẳng phải đạo mạo nghiêm túc đến nỗi cấm dục hay sao? Không ngờ cũng có ngày ngươi thè lưỡi ra liếm hoa huyệt nữ nhân. Trong lòng thì nghĩ như vậy, song thân thể lại cảm nhận được màn kích thích này, cảm giác khô nóng dần bay lên. Tứ hoàng tử muốn rời đi chỗ khác, xem tiếp, gã sợ mình lại muốn làm thêm lần nữa. Tuy nhiên, chuyện xảy ra ngay tiếp theo khiến hắn không thể nào dời bước được nữa. Thiếu nữ trong phòng phát ra một tiếng ngâm ngắn ngủi, ánh mắt lấp lánh trợn tròn, dường như phải gánh chịu nỗi kinh sợ khủng khiếp, tiếp theo ánh mắt nàng hoàn toàn mất đi tiêu cự, cả người co rút, cặp mông nhỏ ưỡn lên cao, giống như muốn tránh thoát đầu lưỡi đang điên cuồng liếm láp của Thẩm Tĩnh Châu, lại giống như đón ý hùa theo hắn. Nàng ngâm nga đứt quãng, tựa như đang khóc mà khóc không ra tiếng, đôi môi hồng khẽ nhếch, hơi thở dồn dập, chẳng khác nào cá nhỏ bị mắc cạn, nước mắt hoen mi, không biết là vì kích thích hay là vì cảm thấy thẹn. Sau đó thân thể nàng cứng ngắc, hoa huyệt bị liếm mút đột nhiên phun ra một dòng mật dịch, văng tung tóe lên mặt Thẩm Tĩnh Châu. Chết tiệt! Tứ hoàng tử thô lỗ mắng thầm một tiếng, nếu sớm biết nữ nhân này chẳng những tuyệt sắc, mà ở trên giường còn là một bảo vật mẫn cảm như thế, dù phiền phức cỡ nào gã cũng sẽ giữ lại để bản thân mình hưởng dụng, bây giờ để tên Thẩm Tĩnh Châu này được lợi rồi. Thân thể xinh đẹp thế này, thân thể mẫn cảm thế này, chỉ dựa phản ứng vừa rồi, dù cho gã là hoàng tử cao quý, thì cũng tình nguyện thè lưỡi ra liếm hoa huyệt cho nàng. "Điện hạ." Tùy tùng đi theo cẩn thận từng li từng tí gọi gã. Tứ hoàng từ phất phất tay như đuổi ruồi, "Câm miệng." Gã đã không dời mắt được nữa. Thẩm Tĩnh Châu lau mặt, cực kỳ thỏa mãn. Hắn vẫn có thể làm cho nàng dục tiên dục tử, thời gian ngắn ngủi như vậy, đã khiến nàng đánh mất lý trí. Vệ Giai Quân nằm trên chiếu, cả người gần như mềm nhũn, dư vị cao trào còn quanh quẩn trong cơ thể, khoái cảm trước đó chưa từng có, làm cho đầu óc nàng trở nên mơ hồ. Đã vậy giữa hai chân nàng còn giàn giụa dịch thể, rơi nhỏ giọt trên chiếu, Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu một lần nữa, không ngần ngại liếm sạch. Vệ Giai Quân vừa mới bị hắn liếm đạt cao trào, nhụy hoa mềm mại lại mẫn cảm, mỗi lần bị hắn chạm vào là run lên một cái, càng không ngừng có hoa dịch ứa ra. Thẩm Tĩnh Châu tốn rất nhiều thời gian mới liếm sạch chân tâm nàng, sau đó hắn đưa tay quẹt một ít dịch thể, bắt đầu tấn công vào miệng huyệt. Hoa huyệt chưa từng bị xâm nhập, khép kín vô cùng chặt chẽ, song bởi vì mới trải qua trận cao trào kia, dịch thể đầy đủ hương vị ngọt ngào, giúp ngón tay hắn dễ dàng trượt vào trong. Thẩm Tĩnh Châu đào khoét, đào ra rất nhiều hoa dịch, dính đầy tay. Vệ Giai Quân chịu không nổi kích thích này, nàng "Ưm" một tiếng, dường như muốn thoát khỏi hắn. Thẩm Tĩnh Châu nhỏ giọng, "Nhiều nước quá." Nói rồi, hắn cắm ngón tay dính đầy hoa dịch vào trong. Chương 28 Còn yêu ta không? Thời gian trôi vùn vụt. Tứ hoàng tử bị gian tế người phương Bắc ám sát, thánh thượng quyết định dụng binh với phương Bắc, Vệ Dân được trọng dụng, nắm giữ ấn soái xuất chinh, chỉ một lần hành động đã bình định phương Bắc, phong hầu. Cũng từ trận chiến này, Thẩm Tĩnh Châu hào quang rực rỡ, được ban thưởng. Nhạc phụ và hiền tế đồng thời lập chiến công, đây được xem là một giai thoại. Hai năm sau, đoàn quân chinh Bắc khải hoàn hồi triều, khắp chốn hân hoan. Uy Viễn Hầu phủ vô cùng náo nhiệt, nghênh đón thế tử trở về. Sau gia yến, Hầu phu nhân nhìn nhi tử và nhi tức đang ngồi cạnh nhau, bà cười nói "Tĩnh Châu đã mệt mỏi cả ngày, các con về phòng nghỉ ngơi sớm đi, sáng mai cũng không cần đến thỉnh an." Bọn tiểu bối trong Uy Viễn Hầu phủ ồn ào ranh mãnh cười rộ lên, còn có người nghịch ngợm nháy mắt với Thẩm Tĩnh Châu. Ngược lại trông Thẩm Tĩnh Châu có vẻ vô cùng ung dung, hắn kéo tay Vệ Giai Quân đứng lên, hành lễ với các trưởng bối, "Vậy chúng con xin cáo lui trước." Mặt Vệ Giai Quân mang theo nụ cười đúng tiêu chuẩn, hành lễ xong, nàng theo bước Thẩm Tĩnh Châu lui về phía sau. Trở lại tiểu viện, nàng bình tĩnh dặn dò chúng nha hoàn, "Chuẩn bị nước ấm, thế tử gia phải tắm rửa, còn có y phục nữa." Thẩm Tĩnh Châu nghe theo sắp xếp của nàng, đi tắm trước. Sau đó, hắn lại nghe nàng nói "Thế tử gia chịu khó một đêm, thiếp thân ngủ ở gian ngoài. Nếu như ngài có nhu cầu, thiếp thân sẽ gọi nha hoàn tới hầu hạ." Tới đây làm cái gì? Còn phải nói sao, đương nhiên là hầu hắn ngủ. Thật sự là một thê tử hiền huệ, biết rõ hắn chinh chiến trở về, cần phát tiết, ngay cả nha hoàn thông phòng cũng đã chuẩn bị xong. Đại ý chính là nàng không muốn ngủ cùng hắn? Thẩm Tĩnh Châu vốn nghẹn đã lâu, cả người phát hỏa, hắn mất khống chế, bắt lấy nàng kéo lên giường theo thói quen, sau đó xé rách y phục của nàng. "Muốn người khác làm gì, có nàng không được sao?" Giọng của hắn đè nén biết bao dục hỏa và lửa giận. Vệ Giai Quân không nhúc nhích, để mặc hắn cách một lớp vải vừa đâm vật đã cứng rắn kia vào chân tâm nàng, vừa dùng sức vuốt ve hai luồng cực lớn trước ngực, còn nàng một chút phản ứng cũng không có. Thẩm Tĩnh Châu dục hỏa đốt người, vuốt ve trong chốc lát không được đáp lại, hắn cụt hứng nằm gục trên người nàng. "Chẳng lẽ nàng muốn cả đời trôi qua như thế à?" Hắn nhìn chằm chằm vào Vệ Giai Quân, "Rốt cuộc là tại sao? Ta đã thành khẩn nói cho nàng biết hết rồi, suốt hai năm qua, nàng vẫn không tha thứ cho ta sao?" Đêm thành thân đó, hắn đã kể chuyện mình mang theo ký ức ba kiếp cho nàng biết, lúc đó nàng vô cùng chấn động, song thái độ vẫn không thay đổi bao nhiêu. Hai người cùng ngủ trong một phòng, song lại phân giường. Rõ ràng trước khi thành thân như củi khô bốc lửa, chỉ cần gặp nhau là như thiêu thân, làm không ngừng nghỉ, còn sau khi thành thân, nàng lạnh như băng, ngay cả chạm vào cũng không cho hắn chạm. Thẩm Tĩnh Châu chẳng còn cách nào, hắn chỉ có thể xuất chinh, cho nàng chút thời gian, hi vọng nàng có thể nghĩ thông suốt. Ai ngờ, hai năm trôi qua vẫn như cũ. Vệ Giai Quân cắn răng không nói lời nào. Hắn khàn giọng hỏi "Vậy nàng còn yêu ta không?" "Không yêu." Nàng đáp cực kỳ nhanh gọn. Khi biết rõ chuyện kiếp thứ nhất, đúng là nàng vô cùng kinh ngạc, cũng hiểu rõ vì sao hắn đối xử với nàng như vậy. Song hiểu thì hiểu, muốn nàng tha thứ cho hắn, thật sự nàng làm không được. Là hắn không tin tưởng nàng mới dẫn đến kết cục trong kiếp thứ hai. Dựa vào cái gì nàng phải chịu đối xử như thế? Trái tim nàng đã chết qua những lần lạnh nhạt hắn ban tặng, hắn nói muốn cứu vãn là cứu vãn thế nào? "Nàng nói dối." Thẩm Tĩnh Châu nắm chặt tay nàng. Vệ Giai Quân cười lạnh một tiếng, nàng xoay đầu, nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy vẻ mặt hắn. Dường như nàng đang nói. . . Không tin thì tùy. Thẩm Tĩnh Châu trừng mắt nhìn nàng một lát, bỗng nhiên hắn đứng dậy khỏi người nàng rồi hô to "Người đâu." Thúy Vũ đẩy cửa tiến vào, nàng cúi đầu không dám nhìn tình hình trong nội thất, "Dạ, thế tử gia." "Mang rượu tới." Thúy Vũ sững sờ ngẩng đầu lên. "Ta nói, mang rượu tới." Ánh mắt Thẩm Tĩnh Châu tóe lửa, "Một hũ đầy." Vẻ mặt hắn cực kỳ đáng sợ, Thúy Vũ không dám cãi lệnh, nàng đành phải sai người đi lấy rượu. Vệ Giai Quân yên lặng ngồi dậy, xoa bóp cổ tay bị hắn nắm đau. Hắn muốn uống rượu thì uống rượu đi, chỉ cần đừng làm phiền nàng là được, chỉ là không biết phải ăn nói với Hầu phu nhân thế nào. Vệ Giai Quân thất thần, cố suy nghĩ lý do để ngày mai thoái thác, bỗng nhiên nàng bị người kéo tới, Thẩm Tĩnh Châu cầm ly rượu rót vào miệng nàng. "Ngươi." Nàng chỉ kịp thốt lên một chữ, miệng đã bị rót đầy rượu. Rượu lâu năm thuần hương, cổ họng Vệ Giai Quân nóng rát, nàng ho khan vài tiếng mới cảm thấy khá hơn, đẩy tay Thẩm Tĩnh Châu ra, nàng hỏi "Ngươi làm gì đấy?" Thẩm Tĩnh Châu lại rót thêm một ly, kiềm chặt nàng không buông tha, "Không yêu ta, uống say rồi nói không yêu ta, ta sẽ tin." "Ngươi điên rồi!" Vệ Giai Quân quả quyết không thuận theo hắn, kiếp trước nàng đã chịu đủ rồi. Thẩm Tĩnh Châu mặc kệ, hắn lại ép nàng uống rượu, "Uống." Vệ Giai Quân không chịu, nàng dùng sức đẩy, rượu đổ lên người hai người. Thẩm Tĩnh Châu lại rót một ly, tự mình uống cạn, sau đó môi hắn phủ lên môi nàng, cưỡng ép truyền rượu từ miệng hắn sang miệng nàng. Rượu một nửa đi vào bụng nàng một nửa đổ ra ngoài, khiến cả người hai người ướt đẫm, hai mắt Vệ Giai Quân dần dần phủ đầy sương mù, hai má ửng hồng, rõ ràng là say. Thẩm Tĩnh Châu bế nàng lên, thậm chí không kịp trở về giường, hắn thẳng tay quét tất cả dụng cụ trên bàn xuống, sau đó đặt nàng lên trên. "Có yêu ta hay không?" Hắn hàm hồ hỏi, bởi vì môi bận ngậm chặt vành tai nàng, bắt đầu liếm mút. Toàn thân Vệ Giai Quân run bần bật, nàng đưa tay đẩy hắn, "Đừng mà." ======= Để xem chị còn dám nói ổng giống kiếp trước nữa không Vệ Giai Quân diện trang phục cưỡi ngựa, kích động chạy ra ngoài. Hoàng Thường chạy theo sau lưng nàng, xách váy vội vã đuổi theo, "Tiểu thư, tiểu thư." Vệ Giai Quân nhận ngựa từ tay người nuôi ngựa dẫn tới, nàng nghiêng người nhìn Hoàng Thường rồi trêu chọc "Hoàng Thường, ai bảo muội không thay y phục, mặc như vậy chạy không nổi phải không?" Hoàng Thường tỏ vẻ giận dỗi liếc Vệ Giai Quân, "Tiểu thư, người còn nói," nàng nhỏ giọng nói tiếp "Ở Sa Thành, ngày nào người cũng chạy nhảy lung tung, sau này sẽ hình thành thói quen khó đổi đấy, tiểu thư." Biết Hoàng Thường muốn tốt cho mình, song Vệ Giai Quân tự có tính toán riêng, "Ai nói ta sẽ về?" Hoàng Thường lo lắng "Chẳng lẽ người muốn ở lại Sa Thành cả đời?" "Cũng đâu có gì không tốt?" Vệ Giai Quân bước lên lưng ngựa, "Đừng nói nữa, ta đã hẹn Hoa tiểu thư và Lữ tiểu thư đi săn, nhanh lên kẻo muộn." Nói xong, nàng dẫn theo hộ vệ Vệ lão gia cấp cho mình, cưỡi ngựa rời đi. Hoàng Thường chỉ có thể dùng ánh mắt trông mong nhìn theo bóng lưng từ từ biến mất của tiểu thư nhà mình, nàng rầu rĩ đến nỗi thở dài liên tục. Chủ tớ các nàng cải trang không biết bao nhiêu lần, cả đường nếm đủ sương gió, màn trời chiếu đất, cuối cùng cũng đến Sa Thành. Sau đó dường như tiểu thư thay đổi thành một con người khác, trước kia văn văn tĩnh tĩnh, bây giờ ngày nào cũng chạy ra ngoài, còn đâu phong phạm của tiểu thư khuê các. Có điều nàng lại không khuyên được, lão gia còn dung túng, chẳng quản giáo gì cả. Hiện tại, Vệ Giai Quân rất vui vẻ. Ở Sa Thành, dân phong cởi mở, nữ tử tự do xuất đầu lộ diện, hoàn toàn không phải chuyện hiếm thấy, chẳng cần mang mạng che mặt khi đi ra phố, rảnh rỗi thì hẹn các tiểu thư khác đi săn, nếu có thiện cảm với vị công tử nào đấy thì có thể bày tỏ, Vệ Giai Quân cực kỳ thích nơi này. Mặc dù nàng vừa học cưỡi ngựa, kỹ thuật không tốt lắm, đi săn toàn trơ mắt nhìn đám hộ vệ đánh, nhưng như vậy lại ảnh hưởng đến sự tự do hưởng thụ bầu không khí của nàng. "Giai Quân, tỷ đến chậm rồi." Đến nơi ước hẹn, Hoa tiểu thư hô to với nàng. Xem đi, nữ tử nơi này là thế đó, muốn thét lớn tiếng thì thét thôi, không giống như ở Kinh Thành, chỉ cần nói to một chút đã bị đánh giá là thiếu khí chất. "Chậm hồi nào, chẳng phải đã tới vừa đúng lúc đây sao?" Một đám nữ hài tử, cười vui vẻ trêu ghẹo nhau. Còn có một số công tử đưa tỷ tỷ muội muội đến, đang cười đứng ngoài quan sát. Từ khi Vệ tiểu thư đến Sa Thành, các công tử ra ngoài đi săn với tỷ muội nhà mình càng nhiều hơn. Vệ tướng quân đóng giữ Sa Thành, mấy năm qua xây dựng Sa Thành vững như thùng sắt, chẳng khác nào thổ bá vương. Các gia tộc trong thành đều dốc lòng nịnh nọt nữ nhi bảo bối của ông. Vả lại, vị Vệ tiểu thư thật là xinh đẹp, dáng vẻ vừa trắng vừa mềm, ai thấy mà không thèm muốn. Nếu có thể khiến Vệ tiểu thư vui vẻ, vừa có được mỹ nhân vừa có được lợi ích thực tế, các công tử thế gia ở đây đều cố gắng hết sức. Vệ Giai Quân nhìn thấu tâm tư bọn họ, nhưng nàng không thèm để ý. Kiếp trước, nàng một lòng đuổi theo Thẩm Tĩnh Châu, nàng đã quên mất cảm giác khi được người theo đuổi là thế nào, bây giờ chúng tinh phủng nguyệt, nàng mới biết mình còn được rất nhiều người yêu thích. Giả sử hợp ý, chọn một người rồi gả đi cũng không tệ. Ở chỗ này, thất trinh trước khi thành thân không phải là vấn đề quá nghiêm trọng. Chơi đùa một hồi, các tiểu thư ồn ào muốn ra ngoài cưỡi ngựa, Vệ Giai Quân cũng đi. Đến Sa Thành nàng mới học cưỡi ngựa, Vệ lão gia cô ý chọn cho nàng một con ngựa cái ngoan ngoãn nghe lời. Loại cảm giác nhanh như chớp này nàng rất thích, giống như quăng tất cả phiền não ra sau đầu, tự do tự tại. Các tiểu thư muốn đua ngựa, Vệ Giai Quân theo góp vui, hôm nay tâm trạng nàng cực tốt, nàng chạy vượt lên phía trước, bỏ các tiểu thư khác ở lại phía sau. Nàng muốn dừng lại thì phát hiện con ngựa điên rồi, hoàn toàn không nghe theo lệnh nàng, chở nàng rẽ gió lao về phía trước. "Hắc Vân, dừng lại, dừng lại." Vệ Giai Quân có hơi sợ, nàng học cưỡi ngựa chưa lâu, kỹ thuật cưỡi ngựa chỉ được xem là bình thường. Thấy Hắc Vân sắp chở nàng vào rừng cây, mấy nhánh cây nhỏ sượt qua người nàng, khiến tóc nàng rơi lả tả. "Dừng lại, dừng lại mau." Con ngựa dưới thân hoàn toàn không nghe lời, Vệ Giai Quân càng lúc càng sợ, nàng không thể điều khiển nó nữa. Đột nhiên, Hắc Vân dẫm vào một khối đá nhô lên khỏi mặt đất, Vệ Giai Quân bay khỏi lưng ngựa. "A." Nàng bối rối ôm đầu, thế nhưng đau đớn kịch liệt trong tưởng tượng không xảy ra, mà là ngã vào một vòng tay ấm áp, bình yên vô sự. Vệ Giai Quân chưa kịp hồi hồn, nàng thầm nghĩ, hộ vệ nào đuổi kịp quả là thân thủ bất phàm, khi về nhất định phải bảo phụ thân khen thưởng. "Được rồi, thả ta xuống đi." Nàng cố gắng bình tĩnh nói. Ai ngờ người nọ hoàn toàn chẳng có ý thả nàng xuống, mà là cúi đầu nói nhỏ vào tai nàng "Vệ tam tiểu thư, nàng ăn xong chùi mép, đúng là vô tình quá!" Giọng nói quen thuộc. . . Tóc gáy Vệ Giai Quân dựng hết cả lên, nàng ngẩng mạnh đầu, quả nhiên nhìn thấy gương mặt đó của Thẩm Tĩnh Châu. "Ngươi, ngươi." Nàng lắp bắp không nói nên lời. Tại sao hắn ở chỗ này, không phải nàng hoa mắt chứ? Thẩm Tĩnh Châu buồn cười nhìn nàng dụi mắt, "Nàng không nhìn lầm, là ta." Vệ Giai Quân không thể không chấp nhận sự thật, "Ngươi, ngươi. . . Chẳng phải ngươi ở Kinh Thành sao?" Ngoài bìa rừng vang lên tiếng động, hộ vệ của nàng đã tìm tới, Thẩm Tĩnh Châu liếc mắt ra hiệu cho A Trạch, sau đó bế Vệ Giai Quân ngồi lên ngựa của mình. "Thẩm Tĩnh Châu," Vệ Giai Quân thét lên, "Ngươi làm gì đấy? Mau thả ta xuống." Thẩm Tĩnh Châu trở mình lên ngựa, ôm cả người nàng vào lòng, "Thích cưỡi ngựa, ta dẫn nàng đi." Ai thèm hắn dẫn đi, tên khốn kiếp này, Vệ Giai Quân hầm hừ muốn tránh khỏi hắn, thế nhưng hắn ôm quá chặt, hơn nữa, nàng có hơi sợ hắn, không dám lộn xộn. Thẩm Tĩnh Châu ôm nàng cưỡi ngựa đi ra khỏi khu rừng theo một hướng khác. Trước mắt là vùng thảo nguyên bao la rộng lớn, hắn thúc vào bụng ngựa, giục ngựa xông pha về phí trước. Tốc độ này, nhanh hơn một mình nàng cưỡi ngựa nhiều lắm, bên tai toàn là tiếng gió ào ào, không nghe rõ những tiếng động khác. Mà Thẩm Tĩnh Châu sau lưng vẫn ôm nàng không nới tay, mặc kệ ngựa chạy nhanh thế nào, hắn cũng có thể vững vàng làm chủ tình hình. Lao nhanh lao nhanh, đầu óc Vệ Giai Quân đều bị chuyện này chi phối. "A a a, nhanh quá, sẽ ngã mất." "Không đâu." Thẩm Tĩnh Châu nói nhỏ vào tai nàng, "Có ta ở đây, ta sẽ bảo vệ nàng." "Có rãnh nước, phía trước có rãnh nước." Hắn kéo dây cương, tuấn mã cất vó, bay vọt qua. Nhìn lại rãnh nước vừa sâu vừa rộng kia, Vệ Giai Quân mất hết hồn vía, song đồng thời nàng cũng cảm thấy kích thích, nắm chặt lấy ống tay áo hắn "Vậy mà. . . Vậy mà nhảy qua được." "Có gì khó đâu." Thẩm Tĩnh Châu cười, hiện tại hai gò má nàng đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời, khiến hắn nhớ đến hình ảnh bản thân dẫn nàng đi cưỡi ngựa trong kiếp đầu tiên. Trước đây, hắn quá nóng lòng, mang theo tiếc nuối suốt hai kiếp, cho nên hắn gấp gáp muốn có được nàng mà quên mất tình cảm trong kiếp đầu tiên, hai người từ từ bồi dưỡng mới có. "Nhìn thấy con sông kia không? Ta cưỡi ngựa mang nàng qua đó." "Đó không phải rãnh nước, sông lớn đó, té xuống thì biết làm sao, Thẩm Tĩnh Châu!" Ngay từ đầu, đối với hắn, Vệ Giai Quân vẫn rất mâu thuẫn, nhưng về sau thấy hắn chỉ đơn thuần mang nàng cưỡi ngựa, hơn nữa kỹ thuật cưỡi ngựa của hắn tốt không thể tả, nàng chỉ biết hò hét kinh hô. Mãi cho đến khi mặt trời ngã về Tây, cả người và ngựa đều đã thấm mệt, cuộc hành trình mới kết thúc. Vệ Giai Quân không biết đây là nơi nào, chỉ biết bọn họ đã đi rất xa. "Xuyyyyyyyy." Thẩm Tĩnh Châu ghìm dây cương, hắn trở mình xuống ngựa trước rồi bế nàng xuống sau. Vệ Giai Quân thở phì phò, tóc tai tán loạn. Nhận ra bề ngoài mình nhếch nhác, nàng né tránh ánh mắt Thẩm Tĩnh Châu. Thẩm Tĩnh Châu vờ như không biết, hắn kéo tay nàng, "Mệt không, chúng ta sang kia nghỉ ngơi một lát."

thế tử tuyệt tình