điện thoại từ chồng cũ
Đêm 8/6, chị L. đang ở nhà thì chồng cũ tìm đến đóng kín cửa, đánh đập. Người thân chị L. đã điện thoại báo cơ quan công an địa phương. Thanh Niên đưa tin, lực lượng chức năng đã đến nhà chị L. để thuyết phục K. Nhưng K. đã dùng dao giết chị L. sau đó cũng tự sát ngay sau đó. Cả 2 người được đưa đi cấp cứu nhưng đều đã tử vong. Hạnh Chi (T/h)
Tại đây, có người liên lạc, giao hàng tại sân bay hoặc tại khách sạn để Hảo chuyển về Việt Nam. Mở rộng điều tra, công an xác định, Hảo cùng một số đối tượng khác đã chuyển trái phép 463 điện thoại từ nước ngoài về Việt Nam.
Chỉ với vài thao tác đơn giản, bạn có thể chuyển toàn bộ danh bạ, tin nhắn, hình ảnh… từ điện thoại cũ sang điện thoại mới dễ dàng. 1. Android sang Android. Đầu tiên, bạn hãy cài đặt ứng dụng CLONEit cho cả hai thiết bị , tương thích với các dòng smartphone Android 2.3
BẠN ĐANG ĐỌC. ĐIỆN THOẠI TỪ CHỒNG CŨ (CHỒNG TRƯỚC ĐIỆN BÁO) ChickLit [ HOÀN CHÍNH VĂN, CHỜ PHIÊN NGOẠI ] Đồng Thu không nghĩ tới, đồng tính hôn nhân hợp pháp sau, hắn thế nhưng cũng thành bị thúc giục hôn đại quân một viên.
Lần đó điện thoại của tôi bị hỏng, con gái lấy cho tôi cái điện thoại cũ của chồng đã lâu không dùng tới cho tôi. Ai ngờ những điều đau buồn xảy ra từ đây. Trong điện thoại chưa đăng xuất Icloud nên khi khởi động lại, hàng loạt thông tin cá nhân của con rể tôi hiện lên trong máy.
chord lagu ku tak bisa jauh darimu jangan kau tinggalkanku. Cùng đọc truyện Điện Thoại Từ Chồng Cũ Chồng Trước Điện Báo của tác giả Tần Tam Kiến tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt vănBìa WikidichThuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụNgày hoàn thành 18/08/2020Văn ánĐồng Thu không hề nghĩ tới trước đây bị thúc giục kết hôn đã đành, thế mà sau khi kết hôn đồng tính trở thành hợp pháp, hắn càng bị hối hôn nhiều hơn hàng cực kì tích cực giới thiệu đối tượng cho một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.** Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.”Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?”Hoắc Tri Hành “Đồng ý….. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao.”Cảnh sát công x thầy giáo tương kính như tân đến dính chặt như keo – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ nghiêm túc như trong tưởng tượng đâu. Tính cách hết sức thú vị!
Thể loại Đô thị tình duyên, gương vỡ lại lành, ngọt vănBìa WikidichThuộc tính nhân vật Ôn nhu cảnh sát công x muộn tao thầy giáo thụNgày hoàn thành 18/08/2020Văn ánĐồng Thu không hề nghĩ tới trước đây bị thúc giục kết hôn đã đành, thế mà sau khi kết hôn đồng tính trở thành hợp pháp, hắn càng bị hối hôn nhiều hơn hàng cực kì tích cực giới thiệu đối tượng cho một người đàn ông, gương mặt đẹp trai vóc dáng tốt, trước kia là cảnh sát hình sự, sau khi chấn thương được điều về làm cảnh sát an ninh.** Tương tự như cảnh sát với công an ở Việt sát an ninh Nguyên văn là “phiến cảnh 片警” Nhiệm vụ chính là điều tra và ngăn chặn các hoạt động phi pháp và tội phạm. Duy trì trật tự xã hội, ngăn chặn và xử lý hậu quả của Hành vi gây rối trật tự an sinh xã Thu là kẻ cuồng đồng phục, đối phương nhìn anh cũng rất thuận mắt. Cả hai đều bị người nhà hối đến đỉnh đầu bốc khói, dứt khoát kết hôn. Trước khi cưới ước định một năm sau nếu thấy không hợp thì chia tay trong hòa bình, ly hạn một năm đã đến, Đồng Thu nói “Hoắc Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.”Bạn hỏi Hoắc Tri Hành “Cậu ta bảo ly hôn cậu cũng đồng ý?”Hoắc Tri Hành “Đồng ý….. tôi tôn trọng lựa chọn của người ta, ly thì ly, lại theo đuổi ôm trở về chẳng phải là được rồi sao.”Cảnh sát công x thầy giáo tương kính như tân đến dính chặt như keo – poi Thụ là giáo viên cấp 3, nhưng không phải kiểu quy củ nghiêm túc như trong tưởng tượng đâu. Tính cách hết sức thú vị!Cùng đọc truyện nhé!!!
Chương 4 Ảnh sưu tầm Không phải chồng, là chồng cũ. Đồng Thu sửa lại phát biểu của Sở Dao. Anh luôn đặc biệt thích nhìn Hoắc Tri Hành mặc cảnh phục, chính là kiểu đẹp trai đánh thẳng vào linh hồn. Anh không có gọi Hoắc Tri Hành, vừa nhìn thấy người này mặc cảnh phục anh đã chịu không nổi. Đồng Thu đứng ở giữa đám người, trơ mắt nhìn cảnh sát Hoắc ưu tú di chuyển tới đây. Lúc hai người đối mặt, Đồng Thu không hiểu sao lại cảm thấy xấu hổ, có cảm giác giống như bị bắt gian tại giường. Thế giới bao la, ở đâu cũng có trùng hợp. Hoắc Tri Hành thật sự không ngờ sẽ gặp được Đồng Thu ở đây. Vùng này không thuộc khu vực quản lý của bọn hắn, nhưng bên này xảy ra chút chuyện, nhân thủ không đủ, hắn với Triệu Hòa Vũ bị gọi đến hỗ trợ tạm thời. Hoắc Tri Hành vốn đang cùng đồng nghiệp kiểm tra lần lượt các khách trong quán, lúc nhìn thấy Đồng Thu thì sững sờ, sau khi nói gì đó với Triệu Hòa Vũ liền đi thẳng đến đây. “Hi!” Đồng Thu mở miệng trước, còn bày đặt làm bộ bình thản, “Thật trùng hợp.” Hoắc Tri Hành gật đầu với anh, đánh giá người bên cạnh anh – tên đàn ông đeo kính đen đứng dính chặt vào Đồng Thu – một chút. Đồng Thu thấy hắn liếc Phương Bách Thành, liền nhích người sang bên cạnh tạo ra một khoảng cách với gã, anh lúng túng nhu nhu mũi “Cái đó….. là bạn thôi.” Hoắc Tri Hành cười cười “Anh biết!” Biết? Đồng Thu thổ tào trong lòng Anh thì biết cái gì? Bầu không khí có hơi xấu hổ, Đồng Thu cố gắng hóa giải “Trực đêm sao?” Hoắc Tri Hành thành thật trả lời “Quán bar bên cạnh bị báo có người hút ma túy.” “Hút ma túy?” Sở Dao bị dọa, “Mẹ nó, sẽ không phải trốn đến chỗ này chứ? Đây là quán của chị em em đó.” Hoắc Tri Hành cũng đã gặp Sở Dao mấy lần, biết rõ cô là bạn tốt của Đồng Thu, nhưng nơi này quá nhiều người, không tiện nói nhiều, mọi người cũng không cách nào nói chuyện, Hoắc Tri Hành đơn giản nói mấy câu, nhìn Phương Bách Thành đang ghé sát vào Đồng Thu mấy lần. Phương Bách Thành cũng không sợ, thản nhiên nhìn lại, Hoắc Tri Hành thấy gã như vậy, cười cười với gã, chuyển hướng nhìn về phía Đồng Thu. “Uống rượu xong thì về nhà sớm một chút.” Hoắc Tri Hành nói với Đồng Thu, “Sáng mai không phải còn phải dậy sớm sao.” “Ồ.” Đồng Thu trả lời ngoan ngoãn dị thường. Phương Bách Thành không biết quan hệ của hai người, khó hiểu nhìn bọn hắn, Hoắc Tri Hành cau mày, quay người chuẩn bị rời đi. “A, đúng rồi.” Đồng Thu gọi hắn lại, “Cái kia… món đồ kia, em khi nào thì trả cho anh được?” Hoắc Tri Hành biết anh là đang nói tới cái nhẫn cưới, cố tình mập mờ “Không cần gấp, để ở chỗ em hay chỗ anh thì cũng như nhau thôi.” Đồng Thu nhìn Hoắc Tri Hành rời đi, Sở Dao sấn tới nói “Hai người xem ra cũng tốt nha…, tôi còn tưởng ly hôn gặp lại đều là hận không thể cắn chết đối phương.” Đồng Thu ghét bỏ nhìn cô “Nghĩ cái gì thế? Bọn tôi cũng không phải chó, hơn nữa, tôi và anh ấy là chia tay trong hòa bình.” “Chia tay?” Phương Bách Thành nãy giờ đứng bên cạnh xem náo nhiệt chen lời nói “Cảnh sát kia là bạn trai cũ của anh?” “Chồng cũ!” Sở Dao nói, “Đẹp trai đúng không? Đẹp trai cũng vô dụng, ly hôn rồi, đàn anh, cậu vẫn còn cơ hội.” Phương Bách Thành cười cười, Đồng Thu bảo gã đừng để ý đến mấy lời của Sở Dao, không ngờ Phương Bách Thành lại nói “Tôi cần phải cố gắng nắm chắc cơ hội này.” Đồng Thu nhìn gã một cái, không lên tiếng. **** Hoắc Tri Hành bên này vừa mới nói chuyện với Đồng Thu xong, bên kia Triệu Hòa Vũ đã sấn lại gần “Tuyệt đối không nghĩ tới, sư mẫu vậy mà lại ở chỗ này. Cuộc đời này thật là, nơi nào cũng có thể gặp nhau. Hay quá, quá hay mà….” “Bớt nói nhảm, đã kiểm tra hết chưa?” “Xong rồi, em làm việc ngài cứ yên tâm!” Triệu Hòa Vũ nhìn về phía Đồng Thu bên kia, “Cái tên ngồi bên cạnh sư mẫu…., văn nhã bại hoại*…., xem ánh mắt nhìn sư mẫu em kìa, rõ ràng là dâm tặc háo sắc. Sư phụ, anh tranh thủ thời gian mau chóng hành động đi.” * Cặn bã mà giả vờ văn nhã Hoắc Tri Hành quay đầu nhìn lại, đúng lúc nhìn thấy mấy người kia đang nói giỡn. Cái tên dâm tặc háo sắc văn nhã bại hoại trong miệng Triệu Hòa Vũ đang ghé sát vào tai Đồng Thu nói cái gì đó. Đồng Thu nở nụ cười. Đồng Thu cười rất đẹp, Hoắc Tri Hành mỗi lần thấy anh cười, đều muốn lè lưỡi liếm một phát lên cái “hạt vừng nhỏ xíu” trên khóe miệng anh, nhưng hai người ở bên nhau quá đoan chính, một chút tình tiết thân mật cũng không có, đúng là đáng tiếc mà. “Đi thôi.” Xong chỗ này còn phải đến chỗ tiếp theo. Trước mười hai giờ có thể xong việc cũng là tốt rồi. Trước khi đi Hoắc Tri Hành còn quay đầu nhìn lại một lần, Đồng Thu đã bị lấp kín trong đám người say khướt. Sau khi cảnh sát rời đi. Quán bar nhanh chóng khôi phục lại bầu không khí nóng bỏng lúc trước. Nên uống rượu thì uống rượu, nên nhảy thì nhảy, yêu ma quỷ quái lại được thả ra tác yêu tác quái. Đám bạn…. rượu của Sở Dao đã tụm lại một bên chơi xúc xắc, nhưng với tư cách chị em tốt, Sở Dao vẫn là để tâm đến nam thanh niên vừa mới ly dị Đồng tiên sinh. Cô lại gần cùng Đồng Thu cụng ly “Đây là làm sao vậy? Chồng cũ ông vừa xuất hiện ông liền mất hồn mất vía. Chả lẽ là dư tình chưa dứt?” “Cái gì mà dư tình chưa dứt…, bọn tôi tình ở đâu ra?” Đồng Thu nói, “Đúng là kỳ quái, sao lại khéo như vậy, gặp phải anh ấy đến kiểm tra.” “Duyên phận cả.” Sở Dao nói, “Nói thật, chồng cũ ông mặc cảnh phục thật sự quá đẹp trai.” “Đẹp trai thì làm được gì?” Đồng Thu bĩu môi, uống một hớp rượu “Bà có biết cái gì gọi là nhạt nhẽo không?” “Cái thứ kia của hắn không cứng* được sao…?” * 干瘪 tra nghĩa thì có nhiều nghĩa nhạt nhẽo, khô khan… còn có nghĩa là héo teo’. ⇒ hiểu nhầm. “….Sở Dao nữ sĩ, ngài có thể rụt rè một chút không?” Đồng Thu trừng mắt liếc cô, “Không phải là nói cái thứ kia héo teo, mà là thời gian của bọn tôi trôi qua nhạt nhẽo. Ở cùng anh ấy một năm tôi cuối cùng mới hiểu, những thứ như hôn nhân, không có tình cảm căn bản không duy trì được. Nước sôi tôi một chút cũng không muốn uống, tôi thích rượu.” “Nhưng mà hắn bị dị ứng cồn không phải sao? Không phải chứ tôi nói này…. Ông bây giờ mới hiểu không phải quá muộn sao? Trước khi kết hôn chính miệng ông nói với tôi, chỉ dựa vào một bộ quần áo kia thôi ông ít nhất cũng có thể ở cùng hắn cho đến khi hắn về hưu.” “Tôi tự vả mặt mình được chưa? Chị em thân mến!” Sở Dao nhún nhún vai “À há, đau không?” Hai người cứ như vậy nói chuyện, Phương Bách Thành vẫn luôn ở bên cạnh uống rượu, nhân tiện nghe hiểu được bảy tám phần chuyện về Đồng Thu cùng vị cảnh sát tiên sinh kia. “Cho nên lúc ban đầu tại sao lại kết hôn?” Phương Bách Thành đột nhiên chen miệng vào hỏi, “Là bởi vì thích cảnh sát?” Đồng Thu liếc một cái, trong lòng nói thầm mắc mớ gì đến cậu, nhưng mấy lời phản nghịch này anh cũng chỉ suy ngẫm ở trong lòng. Anh cũng không phải giống mấy…. thiếu nam thiếu nữ đang ở thời kỳ trưởng thành trong lớp mình. Biểu hiện bên ngoài nhất định phải là một người bình thản hòa ái thân thiện. Đồng Thu nói “Không phải là vì thích cảnh sát.” “Là vì thích đồng phục.” Sở Dao vô cùng tri kỷ mà làm đại diện phát ngôn cho Đồng Thu, “Đồng tiên sinh bên cạnh tôi đây là một tên cuồng đồng phục, cậu muốn theo đuổi ngài đây, hôm nào cậu mặc áo khoác trắng ở phòng thí nghiệm đến, không chừng ngài ấy ngay lập tức đi vào khuôn khổ.” “Bà nói cái gì đó.” Đồng Thu lấy cùi chỏ huých huých Sở Dao, ý bảo cô đừng quậy nữa. Phương Bách Thành cười cười, nghiêng đầu nhìn Đồng Thu “Thật vậy sao? Tôi đây trái lại có thể mượn đồng phục của nhiều loại nghề nghiệp khác nhau, anh thích cái nào tôi sẽ mặc cái đó.” Tâm tư người này biểu hiện quá rõ ràng, Đồng Thu không quá thích người như vậy, có chút lúng túng, toàn thân khó chịu, anh cười cười, không nói chuyện. Phương Bách Thành cũng không phải ngốc, cảm giác được Đồng Thu không muốn phản ứng lại gã, một lát sau, liền tìm người khác nói chuyện. Không còn ai nghe lén, Sở Dao hỏi “Không thích sao….?” “Tôi cũng không phải hám trai, gặp một người liền thích một người.” Đồng Thu vẫn còn suy nghĩ đến chuyện buổi tối hôm nay vô tình gặp Hoắc Tri Hành. Vừa ly hôn liền ra ngoài uống rượu, bên cạnh còn có đàn ông kề sát, sau này ở trong lòng Hoắc Tri Hành, bản thân không biết là cái hình tượng gì? Nhưng mà, hôn cũng đã ly rồi, hình tượng gì gì đó, cho dù có giữ gìn thì cũng có còn cái ý nghĩa gì đâu? Đồng Thu ngồi tự mình nghĩ ngợi, hoàn toàn không để ý Sở Dao đang nói cái gì. “Này bạn, ông rốt cục có đang nghe tôi nói chuyện hay không vậy…?” Sở Dao cụng mạnh một cái vào ly của anh, “Ông rốt cục là nghĩ như thế nào? Tôi làm sao lại cảm thấy chồng cũ của ông đối với ông vẫn còn rất có hứng thú?” “Bà suy nghĩ nhiều rồi.” Đồng Thu đem rượu còn sót lại trong ly uống một hơi cạn sạch, sau đó bắt chéo hai chân nói tiếp “Nếu anh ấy có hứng thú gì với tôi, sẽ không sảng khoái mà đồng ý ly hôn với tôi như vậy.” Sở Dao cảm thấy cũng đúng, cô mà là Hoắc Tri Hành, nếu thật sự thích Đồng Thu, nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để giữ người lại. “Vậy sau này có dự định gì?” Sở Dao nói, “Khi đó kết hôn tôi còn tưởng ông cuối cũng cũng đã gặp được chồng yêu, không nghĩ tới, chỉ một năm liền tan.” “Chồng yêu đúng là chồng yêu, nhưng không phải chồng yêu của tôi.” Đồng Thu kêu nhân viên phục vụ đến để gọi thêm rượu, “Hoắc Tri Hành – người này khá tốt, nhưng mà cả tôi và anh ấy dường như đều đang đeo mặt nạ, bà có thể hiểu cái cảm giác đó không?” Sở Dao không hiểu, thế nhưng vì không muốn khiến chị em tốt ấm ức, Sở Dao cần phải giả vờ hiểu. Vì vậy gật nhẹ cái đầu, vô cùng kiên định nói “Ừm, tôi hiểu.” “Tính tôi bà biết rồi đấy…” nhân viên phục vụ đưa rượu đến, Đồng Thu vừa gọi một loại rượu mới, nhận lấy nói cám ơn, cái miệng nhỏ nếm một chút, cảm thấy không tệ, hài lòng gật nhẹ đầu, “Tôi là….” “Muộn tao!” Về điểm này, Sở Dao vô cùng hiểu. “Tôi hiểu được, ông chỉ thể hiện với chồng cũ của ông một mặt “muộn”, không có “tao” được. * Muộn tao ý chỉ người trong ngoài bất nhất, ngoài mặt thì giả vờ thờ ơ, bên trong lại nhiệt tình như lửa. Trong lòng thì nghĩ một đằng, bên ngoài lại làm một nẻo * Muộn 闷 giấu kín Tao 骚 dâm ⇒ ý nói Đồng Thu luôn cứ giả vờ che giấu tính cách thật với Hoắc Tri Hành, Sở Dao còn có ý trêu chọc anh bản tính dâm lại không dám thể hiện. “Thực tế đúng là vậy, nhưng vì sao từ trong miệng bà nói ra lại khó nghe như thế?” Đồng Thu nói, “Chủ yếu là cái người kia quá chính trực, tôi cả ngày chỉ dám cúi đầu chào hỏi nói cám ơn, bà bảo tôi mặc quần chữ T nhảy thoát y cho anh ấy xem, nói thật tôi làm không được?” “Ông mua quần chữ T?” Sở Dao hỏi, “Ông còn muốn nhảy thoát y?” “…… Tôi chỉ là đang lấy ví dụ.” Sở Dao còn lâu mới tin. Đồng Thu phiền não…., mặc dù chuyện ly hôn này đối với anh mà nói không có tổn thương tình cảm gì, nhưng mà cũng có chút thương gân động cốt, thế giới giống như vừa mới mất đi một thứ gì đó. Ban đầu anh vốn là nghĩ, dù sao ly hôn rồi sẽ khôi phục tự do, cái này giống như là đang ở trong lồng giam cuối cùng cũng được thả ra. Từ nay trở đi anh thích chơi như thế nào thì chơi như thế đó. Muốn cua anh chàng đẹp trai nào thì cua anh chàng đẹp trai đó. Nhưng mà, lại không có hứng thú, đặc biệt là sau khi gặp lại Hoắc Tri Hành đêm nay. Cho nên mới nói, điều kiện phần cứng của tiền nhiệm quá tốt, thật sự sẽ ảnh hưởng tới con đường truy tìm tình yêu sau này. “Không sao, mặc dù ông đã hơn ba mươi, nhưng đàn ông ba mươi đến bốn mươi lăm chính là một cành hoa.” Sở Dao nhìn thấy anh có chút cô đơn, vỗ vỗ vai anh động viên, “Một tên Phương Bách Thành ông không thích, còn có hàng trăm hàng ngàn Phương Bách Thành chờ bò lên giường của ông. Sau này có số 1 chất lượng tốt tôi sẽ lưu ý giúp ông.” Đồng Thu cười khổ “Cám ơn nha…., bà thật đúng là chu đáo.” Hai người nói chuyện cười cả đêm. Uống rượu uống tới sau nửa đêm luôn. Đồng Thu muốn về nhà sớm một chút, dù cho có ly hôn thì vẫn phải đi làm như thường, thầy giáo ly dị cũng không có đặc quyền được nghỉ phép có lương. Nhưng mà, anh vừa đứng lên đã lập tức ngồi xuống. Bởi vì anh nhìn thấy Hoắc Tri Hành vậy mà lại đang đi vào quán bar. Nhưng lúc này hắn không có mặc cảnh phục, đã thay quần áo bình thường rồi. “Vừa ý ai à?” Sở Dao theo tầm mắt của anh nhìn sang, “Mẹ nó, chồng ông sao lại quay lại rồi?” “Chú ý dùng từ.” Hai mắt Đồng Thu nhìn chằm chằm Hoắc Tri Hành, nói với Sở Dao, “Không phải chồng, là chồng cũ.” Hết chương 4
Chương 1 Ảnh sưu tầm Lúc công ty dọn nhà tới, Đồng Thu đang nghe điện thoại, hai học sinh trong lớp anh yêu sớm, bị người lớn phát hiện, lúc này người nhà hai bên đang ồn ào cãi nhau túi bụi. Bạn trai trốn vào WC gọi điện cho anh xin giúp đỡ. “Đồng ca, cứu em!” Bạn trai tên Phùng Khải Văn, là lớp trưởng lớp anh, lớn lên đẹp trai thành tích tốt, bạn gái nhỏ tên Hám Duyệt, là cán sự văn nghệ trong lớp, cô bé học tập cũng không tệ, mỗi kỳ thi đều có thể đứng top 5 trong lớp, trong mắt các học sinh tuyệt đối là trai tài gái sắc, tài tử giai nhân. Đồng Thu với tư cách là chủ nhiệm lớp, đối với chuyện này trực tiếp mắt nhắm mắt mở, tất cả mọi người đều có thời kỳ này, rung động tuổi mới lớn, mối tình đầu. Chỉ cần không ảnh hưởng đến học tập, cũng không phải vấn đề gì lớn. Nhưng mà, anh nghĩ như vậy, phụ huynh người ta lại không nghĩ như thế. Hai đứa cuối tuần cùng nhau đến thư viện thành phố học bài. Ba mẹ Hám Duyệt thật sự làm quá, để xác thực con gái có đúng là yêu sớm hay không, nổi lên ý định đi theo dõi. Ngay tại lúc hai đứa nắm tay thì lao ra gọi tên chặn bọn nhỏ lại. Vì vậy người nhà hai bên hẹn nhau gặp mặt để giải quyết vấn đề. Chuyện này Đồng Thu biết, nhưng phụ huynh không có gọi anh, anh cũng không tiện tham dự. “Ba mẹ hai đứa nói gì?” Đồng Thu vừa nói chuyện điện thoại cùng Phùng Khải Văn, vừa đứng ở phòng khách nhìn Hoắc Tri Hành chỉ huy công ty dọn nhà nâng nhẹ đặt khẽ. “Bọn họ căn bản không có đưa ra yêu cầu sau này phải thế nào, bây giờ chỉ đang ầm ĩ xoắn xuýt rốt cục là em dụ dỗ Duyệt Duyệt hay là Duyệt Duyệt quyến rũ em.” Đồng Thu xoa xoa mi tâm, chuyện này nếu là bình thường, anh khẳng định sẽ tranh thủ đến xem, khuyên nhủ mấy vị phụ huynh, cũng dạy dỗ bọn nhỏ một chút. Nhưng hôm nay là đặc thù, anh dọn nhà, nói chính xác là ra riêng sau ly hôn. Anh cũng không thể ném chồng cũ ở đây một mình mà bỏ đi trước được. Mặc dù Đồng Thu biết rõ, cho dù anh có thật sự làm vậy, Hoắc Tri Hành cũng sẽ không nói gì. “Như này đi, em đưa điện thoại cho ba em, tôi nói với ông ấy mấy câu.” “Đồng ca, ba em bây giờ đang giận ngập đầu, dự tính lát nữa về nhà mông em chắc chắn nở hoa, thầy khẳng định muốn cùng ông ấy nói chuyện?” “Không phải em tìm tôi cứu em sao?” “Ý em là, thầy có thể tới đây đưa em cùng Duyệt Duyệt trốn đi không?” “Không thể!” Đồng Thu nói, “Tôi không đi được.” Đồng Thu nhìn Hoắc Tri Hành nhấc thùng hành lý của anh đi theo công ty dọn nhà ra ngoài. Đi tới cửa, hắn còn quay lại nhìn anh một cái. “Nhanh lên, tôi bên này đang bận.” Đồng Thu dùng mười phút vuốt xẹp lửa giận của ba Phùng Khải Văn, hơn nữa còn thuận lợi xúi giục để ông chịu trách nhiệm đi đối phó với ba người còn lại. Những ai chưa từng làm cha mẹ sẽ không thể trải nghiệm cái cảm giác “Mặc kệ anh có là lãnh đạo cấp cao bao nhiêu, cũng mặc kệ anh có nhiều tiền thế nào, lời của thầy giáo anh không thể không nghe.” Đồng Thu tuy rằng trẻ tuổi, chỉ mới hơn ba mươi, nhưng ở thành phố này cũng là thầy giáo có tiếng. Năm đầu tiên chủ nhiệm lớp 12 đã có học sinh thi đại học đạt thủ khoa toàn thành phố. Từ đó về sau, năm nào cũng có phụ huynh tìm đủ mọi cách nhét con mình vào lớp của Đồng Thu. Bởi vì phụ huynh đều tin tưởng anh, học sinh đều yêu thích anh, cho nên anh nói cái gì cũng đều nghe hết. Xử lý xong chuyện này, Đồng Thu cúp điện thoại. Vừa nhìn lại, nhà đã trống hơn phân nửa. Đến lúc này anh mới đột nhiên ý thức được, một năm cùng Hoắc Tri Hành kết hôn, đồ đạc của anh đã chiếm lĩnh hơn một nửa giang sơn bờ cõi trong cái nhà này. “Gần như là xong rồi.” Hoắc Tri Hành từ bên ngoài trở về, vừa vào cửa đã hỏi anh, “Em xem có còn sót cái gì hay không, anh nhớ trong phòng ngủ còn một thùng sách đúng không?” “Vâng.” Đồng Thu quay người đi vào phòng ngủ, “Anh nghỉ một lát đi, tự em chuyển xuống được rồi.” Đồng Thu vào phòng nhấc cái thùng kia lên, nhìn thì nhỏ vậy mà lại rất nặng. “Để anh để anh.” Hoắc Tri Hành chạy vào muốn tiếp lấy cái thùng, bị Đồng Thu cự tuyệt. “Không được. Cái này quá nặng, tay anh chịu không được.” Đồng Thu vẫn còn nhớ hôm trước Hoắc Tri Hành bắt một tên cướp, làm cánh tay bị thương. Hoắc Tri Hành nhún nhún vai, cũng không cố quá, tránh sang một bên nhường đường cho anh. Vậy là, tất cả đồ vật đều đã dọn sạch sẽ, cũng không còn sót lại cái gì. Hai người cùng nhau xuống lầu. Đồng Thu đem cái thùng nhỏ cuối cùng này để lên trên một cái thùng khác, sau đó quay người cùng Hoắc Tri Hành tạm biệt. “Sau này phải chăm sóc bản thân thật tốt.” Hoắc Tri Hành đêm qua trực ca đêm, sáng nay vừa về đến nhà đã giúp Đồng Thu thu dọn đồ đạc, lúc này cố gắng vực dậy tinh thần, nhẫn nhịn không ngáp trước mặt Đồng Thu. “Ừm, anh cũng vậy.” Đồng Thu vươn tay, hai người bắt tay một cái, “Em đi trước, anh lên nhà nghỉ ngơi đi.” Đồng Thu nói xong, nghĩ nghĩ lại nói thêm một câu “Gặp phải chuyện gì cũng đừng quá cố chấp nhảy vào, an toàn mới là quan trọng nhất.” Hoắc Tri Hành gật gật đầu, lui về sau nửa bước, nhìn Đồng Thu lên xe. Xe tải của công ty dọn nhà, Đồng Thu ngồi giữa hai nhân viên, từ kính chiếu hậu đưa mắt nhìn người đứng bên ngoài. Hoắc Tri Hành vẫy tay chào anh, nở một nụ cười. Xe chạy, Đồng Thu nhìn người đàn ông càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, đột nhiên lại buồn rầu vô cớ. Anh với Hoắc Tri Hành cứ vậy là xong. Một năm hôn nhân, không dài, nhưng từ mức độ nào đó mà nói thật ra cũng không phải ngắn. Hoắc Tri Hành rất tốt, giữa hai người có thể dùng câu tương kính như tân để hình dung, nhưng đây không phải là hôn nhân mà Đồng Thu muốn. Anh cảm thấy, hôn nhân chính là một bể chứa, từng chút chung đụng hòa hợp của hai người chính là chất lỏng làm đầy bể chứa. Có người là rượu mạnh, có người là nước ngọt, còn bọn họ là nước sôi, vô cùng nhạt nhẽo. Anh không sợ bình thường, cái anh sợ chính là giữa hai người không có tình yêu. Hôn nhân không có tình yêu chính là giả mù mưa sa*, làm cho người ta cảm thấy rất mệt mỏi, vậy nên dứt khoát làm theo ước định trước khi kết hôn, nếu một năm không thấy thích hợp, thì ly hôn. * Giả mù mưa sa giả vờ Đương nhiên, trước khi chính thức nhận được giấy chứng nhận ly hôn, Đồng Thu không nghĩ tới chuyện này lại diễn ra suôn sẻ như vậy. Anh chỉ là cảm thấy đã đến lúc có thể nói ra, vì vậy vào hôm nào đó sau khi cơm nước xong xuôi thuận miệng nói một câu “Tri Hành, chúng ta ly hôn đi.” Hoắc Tri Hành cũng chỉ sửng sốt một chút, sau đó liền gật đầu. Hắn dễ dàng đồng ý như vậy, lại khiến cho Đồng Thu mất một lúc lâu mới hồi thần. Trước khi kết hôn, Đồng Thu vẫn luôn sống cùng ba mẹ. Nhưng sau khi ly hôn anh không có quay về đó, mà là thuê một căn hộ nhỏ một phòng ngủ gần trường học. Thứ nhất là vì cảm thấy đi làm thuận tiện, thứ hai là vì không muốn nghe mẹ lải nhải. Nhân viên công ty dọn nhà giúp anh đem thùng lớn thùng nhỏ chuyển vào trong nhà mới. Cái phòng khách không lớn rất nhanh đã được lấp đầy nhét chồng nhét chất. Đồng Thu trả tiền, lại khách khách khí khí mua cho hai nhân viên hai gói thuốc lá, đưa người xuống cửa dưới lầu. Lúc quay người trở về điện thoại đột nhiên vang lên. “Đồng ca, cứu em.” Lại là bọn nhãi ranh lớp anh. Đồng Thu thậm chí còn không kịp về nhà, trực tiếp từ cửa tiểu khu bắt xe đến đồn công an. Anh làm thầy giáo đúng là vừa làm cha vừa làm mẹ. Đám oắt con không làm người ta bớt lo này chuyện gì cũng tìm anh. Một chục cuốc điện thoại đều là một câu “Đồng ca, cứu em.” Anh hôm nay cùng chồng ly thân, vốn dĩ nên là một mình buồn sầu trong chốc lát. Kết quả lại bị quấy rối, đừng nói là buồn sầu, đến cả thời gian dọn nhà cũng không có. Đồng Thu từ đồn công an bảo lãnh Phùng Khải Văn ra ngoài, hỏi cậu “Ăn cơm chưa?” “Chưa có ăn.” “Về nhà ăn cơm đi.” “Đồng ca, em không muốn về nhà.” Phùng Khải Văn ngồi xổm ở ven đường, ngửa đầu nhìn thầy giáo của cậu, “Mẹ của Duyệt Duyệt bắt hai đứa bọn em chia tay, trong lòng em không thoải mái.” Đồng Thu bất đắc dĩ nhìn cậu, “Ba mẹ em có biết em ra ngoài không? Có biết em đánh nhau không?” “Em nói em đi gặp thầy.” Đồng Thu coi như phục luôn, kéo người dậy “Đi ăn trước đã.” Phùng Khải Văn muốn ăn Pizza Hut, Đồng Thu chỉ có thể theo ý cậu. Hai người ngồi bên trong tiệm Pizza Hut, Phùng Khải Văn bộ dạng mấy ngày chưa được ăn cơm, phải nói là ăn như hổ đói. “Đồng ca, thầy nói xem vì sao người yêu nhau không thể ở cùng nhau chứ…?” Đồng Thu nở nụ cười, trong lòng tự nhủ Mi mới mười sáu mười bảy tuổi, nhóc con bé tí biết cái gì là yêu sao…? Trong lòng thổ tào như vậy là một chuyện, nói ra lại là việc khác, làm thầy giáo, lúc cùng học sinh trò chuyện phải đặc biệt chú ý. “Em vừa rồi phải nói là vì sao bây giờ em cùng Hám Duyệt yêu nhau, nhưng không thể ở cùng nhau?’.” “Nói như thế nào đều được, nhưng tại sao lại vậy chứ?” Đồng Thu cắn ống hút trà sữa, chậm rãi ung dung nói “Bởi vì bọn em còn nhỏ, tôi không thể nói các em tuổi này không biết tình yêu, nhưng mà, tình yêu không phải chỉ là hai bên cùng nhau yêu thích mà thôi, còn có thêm một phần trách nhiệm. Mấy đứa không gánh nổi phần trách nhiệm này.” Phùng Khải Văn cúi đầu suy nghĩ, Đồng Thu ngồi đối diện cậu quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời sắp tối rồi, nhìn thấy cũng chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính mình trên cửa sổ thủy tinh. Anh trông có vẻ trẻ hơn độ tuổi ba mươi khá nhiều, tóc tai cắt tỉa gọn gàng, mắt đeo một cặp kính mỏng. Nhìn qua nho nhã lịch sự, nhưng lại không có tí tinh thần nào. Có thể có tinh thần mới là lạ, mấy ngày nay vừa tìm nhà ở vừa dọn nhà, thỉnh thoảng còn bị bọn oắt con này quấy rối. Anh một giấc ngủ ngon đàng hoàng cũng không có. Phùng Khải Văn bất ngờ ngẩng đầu nhìn Đồng Thu “Đồng ca, thầy ly hôn đúng không?” Đồng Thu đang vừa uống trà sữa vừa chiêm ngưỡng “khoảnh khắc sa sút” của chính mình, nghe cậu hỏi một câu như vậy, suýt chút nữa thì sặc. “Em nghe ai nói?” Trước kia lúc Đồng Thu kết hôn, Phùng Khải Văn thân là lớp trưởng, cố ý làm chúc mừng cho anh, còn mang theo mười bạn học trong lớp đến KTV vừa hát 《Hôm nay anh sẽ cưới em》vừa chúc mừng tân hôn Đồng Thu cùng Hoắc Tri Hành “Bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử”. “Em mấy hôm trước nhìn thấy thầy cùng sư mẫu đi ra từ cục dân chính,” Phùng Khải Văn nói, “Hai người ngoại trừ ly hôn cũng không có nguyên nhân nào khác để đi ra từ cục dân chính cả.” Nói như thế nào đây? Đôi khi có học trò quá thông minh cũng làm cho người ta vô cùng bối rối. “Vì sao lại ly hôn….?” Phùng Khải Văn hỏi, “Hai người không phải rất tốt sao? Sư mẫu mặc cảnh phục đẹp trai muốn chết…!” “Nhà nào có cái khó của nhà đó, người ngoài nhìn vào cũng chỉ là bề nổi mà thôi.” Đồng Thu búng một phát lên trán cậu, “Đừng có quan tâm chuyện của người khác nữa.” “Là thế nào? Ở nhà sư mẫu bạo hành thầy sao…?” Đồng Thu “Chậc” một tiếng, để cho cậu ngừng nói hươu nói vượn. Phùng Khải Văn quan sát anh, chỉ chỉ tay anh “Thầy vẫn còn đeo nhẫn kìa.” Bị cậu nói như vậy Đồng Thu mới chú ý tới nhẫn cưới anh đang đeo trên tay. Chiếc nhẫn này là trước khi kết hôn anh cùng Hoắc Tri Hành đi mua, kiểu dáng rất đơn giản, phía bên trong có khắc tên hai người. Cả hai đều không phải kiểu người thích phô trương, loại nhẫn đơn giản bên trong thêm một chi tiết riêng này thật sự rất phù hợp. Đồng Thu dùng sức hút một hơi trà sữa, giục Phùng Khải Văn ăn cho nhanh lên. Sau khi trời tối Đồng Thu đưa Phùng Khải Văn về tận nhà, lại dặn dò cậu không được đối nghịch với người lớn, hai đứa còn trẻ, cuộc sống về sau còn rất dài. Nếu thật sự thích Hám Duyệt, thì cố gắng thi đậu vào một trường đại học đi, đến lúc đó ai cũng không cấm cản mấy đứa yêu đương. Phùng Khải Văn ngoan ngoãn về nhà, trước khi đi còn nói với Đồng Thu “Đồng ca, mặc dù sẽ bị tổn thương một thời gian, nhưng thầy cũng đừng quá khó chịu, đàn ông tốt nơi nào cũng có, tương lai khẳng định sẽ có người tốt hơn sư mẫu đợi thầy.” Đồng Thu cười đem thằng nhóc thúi này đuổi đi. Đi một mình trên đường về nhà, Đồng Thu chăm chú nhìn chiếc nhẫn đang đeo, sau đó anh giơ tay, dưới ánh trăng chụp một tấm hình gửi cho Hoắc Tri Hành. Anh nói Cái này quên trả lại cho anh. Rất lâu sau Hoắc Tri Hành mới trả lời lại, chỉ có 6 chữ đơn giản Trước tiên em cứ giữ đi. Hết chương 1
Chương 41 Ảnh sưu tầm Đồng Thu không nói gì, nhưng anh đúng là vô cùng hưởng thụ việc Hoắc Tri Hành nói mấy câu hạ lưu với anh. Người khác tuyệt đối không thể nói với anh như vậy, chỉ có Hoắc Tri Hành là có thể. Cái này chính là “Yêu nhau củ ấu cũng tròn, ghét nhau thì củ bồ hòn cũng vuông” trong truyền thuyết đây mà. Anh thích Hoắc Tri Hành, cho nên Hoắc Tri Hành nói với anh những lời này, thì là ngọt ngào ái muội, còn nếu đổi thành Phương Bách Thành, thì chính là quấy rối tình dục. Thầy giáo Đồng chính là người tiêu chuẩn kép như vậy đấy. Thầy giáo Đồng tiêu chuẩn kép cùng chồng cũ tay nắm tay, dẫm lên cái bóng của chính mình đi bộ về nhà, cùng nhau trò chuyện về công việc của đối phương. “Tháng sau thi đại học xong em cũng nghỉ luôn đúng không?” “Sau khi học sinh thi xong bọn em còn phải bận mấy ngày, nhưng mà cơ bản cũng không có chuyện gì to tát, cũng gần như là nghỉ hè vậy.” Trước kia mỗi năm đến nghỉ đông và nghỉ hè Đồng Thu đều sẽ tự sắp xếp cho mình một chuyến du lịch. Nhưng mà một năm kết hôn cùng Hoắc Tri Hành anh cũng không đi đâu, bởi vì cảnh sát Hoắc nhà anh công việc bận rộn, anh muốn ở nhà chăm sóc người này. “Đã có sắp xếp gì chưa?” Hoắc Tri Hành hỏi. Đồng Thu còn chưa có nghĩ tới “Cho dù có muốn sắp xếp thì cũng phải chờ đến khi đám nhãi con kia đều có phiếu báo điểm đã, không thì em cũng không an tâm.” Đầu tháng thi đại học, sau ngày 20 sẽ có điểm số. Thời gian nửa tháng này, vừa thoải mái lại vừa gian nan, Đồng Thu bình thường chỉ quanh quẩn ở nhà, đọc sách, xem phim, không có việc gì làm thì đến trường học lượn một vòng, thỉnh thoảng cũng sẽ có học sinh gọi anh cùng đi chơi, nhưng Đồng Thu căn bản đều sẽ từ chối. Đám học sinh kêu giáo viên đi cùng, có khả năng thật sự là bởi vì quan hệ tốt, nhưng Đồng Thu không quá muốn đến đó góp mặt tham gia cùng bọn nhỏ. Có giáo viên ở đó, đám nhóc này chơi cái gì cũng sẽ không tự nhiên. “Lại nói, anh còn thiếu em cái tuần trăng mật.” Hoắc Tri Hành bóp bóp tay Đồng Thu, không có ý tốt cười cười, “Thầy giáo Đồng không thì cùng anh hẹn một cái nhé?” Đồng Thu ghét bỏ nhìn hắn “Cảnh sát Hoắc ngài có ngày nghỉ sao?” Hoắc Tri Hành bị chọc trúng chỗ đau bày đặt làm màu che ngực lại “Thật đau lòng!” Hắn dán sát vào lỗ tai Đồng Thu “Vậy thì ở trên giường hưởng tuần trăng mật cũng được.” Đồng Thu cười đẩy người ra “Cảnh sát đùa giỡn lưu manh!” Hai người cười nói trở về nhà, ở cửa dưới lầu gặp được bảo vệ nhỏ đi tuần tra, bảo vệ nhỏ cùng anh chào hỏi, thấy Hoắc Tri Hành mặc cảnh phục còn hâm mộ liếc mắt nhìn thêm một lần. “Đồng phục cảnh sát đúng là khí phách hơn đồng phục bảo vệ mà!” Bảo vệ nhỏ ngưỡng mộ đến hai mắt đều tỏa sáng. Nhìn nhìn, lại thấy hai người nắm tay nhau. “Ai ui! Thầy giáo Đồng…..” Đồng Thu kiêu ngạo đắc ý giới thiệu với cậu ta “Chồng cũ của tôi.” Chồng cũ cảnh sát mang theo thầy giáo Đồng về nhà, để lại bảo vệ nhỏ một mình đứng dưới lầu hoang mang Chồng cũ? Không giống tí nào….! Ai lại cùng chồng cũ nắm tay? Đồng Thu phát hiện, từ sau lần làm cùng Hoắc Tri Hành hôm đó, hai người bọn họ dường như không còn biết xấu hổ là gì. Vừa vào cửa, anh vừa mới cởi giày, Hoắc Tri Hành liền nói “Thầy giáo Đồng, giờ thi bắt đầu chưa?” Anh bị dụ dỗ, tay đặt trên vạt áo cảnh phục. Hoắc Tri Hành hỏi “Em muốn cởi không?” Này….. đương nhiên là được. Phải biết rằng, thầy giáo Đồng đã vô số lần ảo tưởng tự tay mình cởi sạch cảnh phục của Hoắc Tri Hành, hoặc là dứt khoát để đối phương mặc nguyên xi như vậy mà làm anh. Thế nhưng trước kia, anh ngượng ngùng, với lại mỗi lần Hoắc Tri Hành về nhà đều sẽ thay quần áo, hoặc là tự mình thay xong rồi mới về nhà, anh căn bản không có cơ hội, hơn nữa tần suất làm quá ít, Đồng thu trước sau vẫn không thực hiện được ý đồ. Sau đó tới mấy lần gần đây, mặc dù bản chất cầm thú của hai người đều đã bại lộ, nhưng mãi cho đến hôm nay, cảnh sát Hoắc mới cho thầy giáo Đồng một cơ hội thỏa mãn dục vọng xấu xa. Thầy giáo Đồng nhất định sẽ nắm chắc cơ hội này. “Như vậy cũng được sao?” Đồng Thu cười xấu hổ hỏi. Hỏi thì hỏi, người ta còn chưa có trả lời, anh đã bắt đầu động thủ. Cởi ra áo khoác cảnh phục, treo lên trên giá, sau đó đặt ngón tay lên khe hở áo sơ mi. Rút vạt áo ra khỏi quần, cởi từng cái từng cái nút áo, Đồng Thu chôn mặt trong lồng ngực đối phương, nhân cơ hội hưởng thụ “Không cởi có được không?” Hoắc Tri Hành cười, kéo người đi vào phòng ngủ. Giám thị đặc biệt thầy giáo Đồng lần thi cử này hoàn toàn được thỏa mãn, bởi vì không có thanh tra lưu động, thí sinh lại lần nữa phát huy vượt xa người thường, cuối cùng thầy giám thị chịu không nổi trước, nhiều lần kêu tạm ngừng buổi thi, nhưng thí sinh múa bút thành văn, xem lời thầy giám thị như gió thoảng bên tai. Sau khi thi cử kết thúc, thầy giáo Đồng ngón tay cũng không động đậy được, mệt mỏi. Anh liếc xéo Hoắc Tri Hành, người đang đứng đằng kia dùng khăn ướt thu thập tàn cuộc, thấy người nọ trên người vẫn còn đang mặc áo sơ mi cảnh phục, liếm môi. Thật gợi cảm. Đồng Thu nghĩ Chồng cũ của mình sao lại gợi cảm như thế! Hai người nghỉ ngơi một lát, sau đó đi vào nhà vệ sinh tắm rửa. Sau khi đi ra Đồng Thu than đói, Hoắc Tri Hành liền đi nấu mì cho anh. Lúc ăn mì Đồng Thu không chịu ngoan ngoãn, cứ bám chặt người ta không buông, cuối cùng, như keo 502, một người đàn ông thân cao 1m8 lại giống như một đứa trẻ, dạng hai chân ngồi ở trên đùi đối phương. Mì ăn liền bỏ thêm hai quả trứng chần nước sôi, hai người anh một ngụm em một ngụm, không bao lâu đã ăn sạch sẽ. Trước khi ngủ, Hoắc Tri Hành trong lòng không yên tâm, lại nhắc nhở anh “Đã là lúc này, dặn dò em hằng ngày về nhà sớm cũng vô dụng, lúc em đi ra ngoài, đồ vật phòng thân anh đưa nhất định phải mang theo bên người.” Đồng Thu biết hắn nói chính là cái bình xịt hơi cay phòng sắc lang, ngoan ngoãn gật đầu “Ừm, yên tâm đi. Ngược lại là anh ấy…., đừng làm em lo lắng!” Đồng Thu vẫn luôn là loại người không tự tìm rắc rối, nhưng rắc rối đến thì anh cũng không tránh né. Lúc đầu Đồng Thu tính nói với Hoắc Tri Hành chuyện nhận được hai con dao chuyển phát nhanh, kết quả một pháo này đánh đến cực kỳ sảng khoái, anh quên mất tiêu. Sáng sớm hôm sau, hai người đều dậy trễ, vội vội vàng vàng sửa soạn đi làm, cũng không kịp nói. Kết quả đêm hôm đó, anh lại nhận được một thứ nữa. Anh nghe lời Hoắc Tri Hành, cũng có ý định về nhà sớm. Nhưng sớm thì cũng phải chờ học sinh tan học anh mới có thể về. Tiếng chuông chấm dứt tiết tự học buổi tối vừa mới vang lên, thầy giáo Hứa ở bên cạnh đã bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Nhưng Đồng Thu lại không nhúc nhích, muốn viết cho xong bài giải cuối cùng của một đề thi rồi mới về, anh muốn giảng nó vào tiết học sáng ngày mai. Vì thế, đến khi Đồng Thu rời khỏi trường học đã là hơn 10 giờ, anh đứng ở cổng trường đợi xe bus một lúc lâu, nhưng mãi vẫn không đợi được. Quyết định quẹt thẻ thuê một chiếc xe đạp công cộng, trong làn gió mát mẻ của buổi đêm đạp xe về nhà. Năm nào cũng là đầu tháng 6 thi đại học, vì thế Đồng Thu đặc biệt nhạy cảm với mùa hè, năm nay thời tiết nóng nực đến sớm hơn năm ngoái, anh đang suy nghĩ có lẽ đã đến lúc nên mua kem cho học sinh ăn. Sắp sửa về đến nhà, Đồng Thu trả xe, chỗ trả xe cũng chỉ cách tiểu khu anh ở chừng vài trăm mét, anh nhanh chóng đi bộ về nhà. Chưa đi được bao xa, Đồng Thu liền đi chậm lại, đưa mắt liếc về phía sau. Mấy ngày gần đây anh luôn cảm thấy có người đi theo anh, nhưng lúc quay đầu lại ngoại trừ cái bóng của anh, một người cũng không có. Đồng Thu kết luận chuyện này là vì anh quá mệt mỏi, thần kinh mẫn cảm, nghi thần nghi quỷ. Buổi tối hôm nay cũng vậy, anh dừng bước quay đầu lại nhìn, nhìn một lúc lâu cũng không nhìn ra cái gì. Lại quay người lại đi nhanh hơn, mắt nhìn thấy sắp đến cửa tiểu khu, thấy phòng bảo vệ sáng đèn, lòng anh an tâm rất nhiều. Đồng Thu từ trước đến nay vẫn luôn theo chủ nghĩa vô thần không tin ma quỷ, nhưng mà anh cảm thấy nếu còn cứ tiếp tục như này, chắc anh cũng sắp tin trên đời này có ma. Tới cửa tiểu khu, quét thẻ vào cửa, bảo vệ trực ban chào hỏi anh. “Đúng rồi, thầy giáo Đồng, anh hôm nay lại có một bưu kiện.” Đồng Thu nghi ngờ dừng chân lại, đứng ở cửa chờ đối phương lấy đồ đưa cho anh, ở trong lòng nói thầm Phương Bách Thành rốt cục là muốn đưa cho anh bao nhiêu con dao? Bảo vệ cầm một cái hộp giấy dẹp dẹp đưa cho anh “Đưa tới vào giờ cơm tối, tôi còn nghĩ sao trễ thế này rồi mà anh còn chưa về.” “Cảm ơn cậu.” Đồng Thu nói cám ơn, cầm bưu kiện đi về nhà. Lần này là dao phay. Vẫn là gửi đến tận nhà, vẫn là bảo vệ tiểu khu nhận dùm. Đồng Thu về đến nhà chửi tục một câu, anh lại gọi vào số của Phương Bách Thành, vẫn đang tạm khóa, nghĩ tới nghĩ lui, anh gọi cho Sở dao. “Ông tìm gã làm gì?” Sở Dao cực kỳ kinh ngạc, “Nói cho gã biết ông cùng chồng cũ phục hôn à?” “Không phải, chỉ là tìm gã có chút chuyện thôi.” “Gã tháng trước đã được điều tới công ty con ở nước ngoài rồi.” Sở Dao nói, “Thời gian ngắn sẽ không quay về đâu.” Sở Dao cùng Phương Bách Thành cùng theo một giáo sư hướng dẫn học tiến sĩ, chuyện này cô cũng là nghe được từ giáo sư. Đồng Thu cảm thấy chuyện này đúng là kỳ quái, nhưng mà, người đang ở nước ngoài cũng có thể mua đồ trên mạng rồi gửi tới đây. Anh không có nói chuyện này với Sở Dao, sợ cô cũng bất an lo lắng theo, thuận miệng bịa đại một lý do lừa gạt cho qua. Sau khi cúp điện thoại, Đồng Thu cầm con dao phay kia, lật ngược lại cười nói “Được rồi, con dao phay này thật sự rất thực dụng, thầy giáo Đồng sẽ nhận.” Anh nằm trên ghế sô pha tỉ mỉ xem xét con dao, trong lúc đó ẩn ẩn cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Đồng Thu đột nhiên ngồi dậy, bỏ dao xuống, lấy cái hộp đựng bưu kiện kia ra xem. Cũng vẫn là cái hộp giấy dẹp dẹp hình chữ nhật, giống như đúc hai cái lần trước nhận được. Đồng Thu đã nhận được 3 con dao, hai con đưa đến tận nhà, một con ở trường học, anh lấy con dao gấp đầu tiên anh nhận được đem ra xem, cả hộp lẫn túi giấy anh vẫn còn giữ. Đồng Thu kiểm tra lại túi cùng hộp, cuối cùng cũng phát hiện không đúng chỗ nào —– bưu kiện căn bản không phải gửi qua bưu điện! Nếu là bưu kiện gửi qua bưu điện, ở trên biên lai chuyển phát nhanh nhất định sẽ có một loạt các con dấu, là đóng dấu của đơn vị chuyển phát, thế nhưng cả hai cái này đều không có. Thậm chí biên lai còn vô cùng sạch sẽ. Người nào thường xuyên nhận bưu kiện chuyển phát nhanh đều sẽ biết, từ nơi khác gửi đến bao bì thường sẽ rất bẩn, cho dù là đóng vào hộp hay là giấy gói bưu kiện, đều không thể may mắn thoát khỏi. Nhưng mấy cái bưu kiện Đồng Thu nhận được này, rõ ràng là vô cùng mới, biên lai dán ở mặt trên cũng cực kỳ sạch sẽ. Lúc trước Đồng Thu chỉ đặt chú ý lên thông tin người gửi, lại không hề nghĩ căn bản chính là người gửi trực tiếp đưa tới. Hèn gì lúc trước anh gọi số điện thoại ghi trên biên lai lại là số không có thật. Đồng Thu cuối cùng cũng không thể ngồi yên, lấy điện thoại gọi cho Hoắc Tri Hành. Hoắc Tri Hành cùng Triệu Hòa Vũ vừa mới bắt được một tên khốn kiếp đang bỏ thuốc mê cho ai đó trong quán bar, nhìn thấy người gọi là Đồng Thu, vui vẻ bấm nghe. “Có chuyện gì thế? Đêm nay anh về trễ một chút.” “Anh đang làm việc sao?” Đồng Thu hỏi. “Coi như là vậy.” Hoắc Tri Hành cảm thấy giọng điệu của anh hơi kỳ lạ, đột nhiên khẩn trương “Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?” “Không có.” Đồng Thu nói, “Chỉ là nhận được mấy cái bưu kiện chuyển phát nhanh kỳ quái, cảm thấy cần phải báo nguy.” Hoắc Tri Hành dừng chân lại, xua xua tay, ý bảo Triệu Hòa Vũ dẫn người lên xe trước. “Bưu kiện gì?” Giọng điệu của hắn trầm xuống. “Dao.” Đồng Thu nói, “Ba ngày liên tục, trực tiếp đưa tới, hôm nay là một con dao phay hoàn toàn mới, dùng để thái thịt heo cũng không tồi.” “Đừng nói giỡn.” Hoắc Tri Hành giơ tay nhìn đồng hồ, “Em ở nhà chờ anh, đừng ra ngoài, có người gõ cửa cũng đừng mở, chờ anh.” Đồng Thu cười “Được, anh trên đường chú ý an toàn, em không có chuyện gì.” Tác giả có lời muốn nói Thầy giáo Đồng còn chấp nhận được, có chuyện biết phải tìm cảnh sát. Đây không phải truyện cẩu huyết ngược tâm, cho nên thầy giáo Đồng có chuyện gì thì sẽ nói với chồng cũ của mình. Hết chương 41
điện thoại từ chồng cũ